Ngoại truyện 5 — Khu văn hóa phía tây
Bài viết của Niệm An được đăng vào đầu tháng mười một.
Ngay từ sáng sớm, toàn bộ giới truyền thông và kiến trúc gần như đã tranh cãi khắp nơi.
Không ai nghĩ Étoile Hoa sẽ dành gần mười trang cho một dự án cải tạo đô thị.
Càng không ai nghĩ Niệm An sẽ viết theo cách đó.
Không phải bản vẽ, số liệu, hay thương mại.
Mà là con người.
Cô viết về khoảng sân cũ nơi trẻ con từng chơi bóng, con hẻm vẫn giữ lại quán mì ba mươi năm chưa đổi biển hiệu, ánh nắng buổi chiều đi xuyên qua mái kính thư viện mới, và việc một thành phố rốt cuộc nên giữ lại thứ gì giữa vô số lần phá bỏ và xây mới.
Bài viết gần như lập tức gây xôn xao.
Có người nói quá cảm tính.
Cũng có người lần đầu tiên thật sự bắt đầu hiểu:
vì sao Chu Kình cố chấp giữ lại phương án đó suốt hai năm.
Buổi chiều hôm ấy, Niệm An vừa họp xong đã bị tổng biên tập gọi vào phòng.
Bà đặt tạp chí xuống bàn rồi nhìn cô rất lâu.
“Em biết hiện tại bên ngoài đang gọi bài này là gì không?”
“Gì ạ?”
“Bản tuyên ngôn của khu văn hóa phía tây.”
Niệm An bật cười.
“Nghe khoa trương quá.”
“Không khoa trương.” Tổng biên tập chống cằm nhìn cô. “Lần đầu tiên có người viết được thứ mà ngay cả giới kiến trúc cũng không nói rõ nổi.”
Niệm An im lặng vài giây.
Ánh mắt vô thức dừng trên bìa tạp chí.
Một góc ảnh chụp khu văn hóa dưới trời tuyết đầu mùa.
Rất lạnh.
Nhưng cũng rất đẹp.
“Chu tổng chắc nợ em một bữa cơm lớn rồi.”
Niệm An hơi khựng lại.
Rồi chỉ rất khẽ cong môi.
Một tháng sau, phương án khu văn hóa phía tây chính thức được thông qua.
Tin tức vừa công bố, điện thoại Niệm An gần như rung không ngừng.
Ngay cả Chu Duệ Hi cũng gửi hơn mười tin nhắn thoại liên tiếp.
“Niệm An!!!”
“Anh cả tớ hôm nay thật sự giống người điên!”
“Cả công ty Tinh Hải sắp mở champagne rồi!”
“Em trai thực tập bên đó kể anh ấy lần đầu tiên chịu tan làm đúng giờ!”
Niệm An bật cười tới mức vai cũng run nhẹ.
Cho tới lúc có ai đó đi vào khu làm việc.
Cô ngẩng đầu lên.
Trợ lý đứng ngoài cửa với biểu cảm cực kỳ vi diệu.
“Biên tập Niệm.”
“Hửm?”
“Chu tổng tới.”
Niệm An hơi sững người.
“…Ở đâu?”
“Ngay ngoài kia.”
Toàn bộ phòng biên tập gần như yên lặng một cách kỳ lạ lúc cô bước ra ngoài.
Chu Kình đang đứng cạnh cửa kính cuối hành lang.
Vẫn áo sơ mi đen và áo khoác xám rất đơn giản như thường ngày.
Nhưng không hiểu sao hôm nay nhìn anh lại đặc biệt nổi bật.
Có lẽ vì ánh mắt anh từ đầu tới cuối chỉ dừng trên người cô.
“Anh sao lại tới đây?”
Niệm An vừa đi tới gần đã nghe thấy người phía sau bắt đầu điên cuồng nhắn tin trong group nội bộ.
Chu Kình nhìn cô vài giây.
“Đón em tan làm.”
“Bây giờ mới 6h.”
“Ừ.”
“…”
“Nhưng anh muốn gặp em.”
Không khí phía sau gần như chết lặng.
Niệm An cảm giác cả vành tai mình nóng lên rất rõ.
“Anh đừng nói mấy câu này ở công ty em.”
“Vì sao?”
“…”
“Anh nói sai à?”
Chu Kình cúi đầu nhìn cô.
Ánh mắt rất sâu.
Cũng rất yên tĩnh.
“Niệm An.”
“Hửm?”
“Cảm ơn em.”
Cô hơi khựng lại.
“Vì bài viết?”
“Ừ.”
Giọng anh rất thấp.
“Cũng vì đã hiểu anh.”
Khoảnh khắc đó, Niệm An bỗng nhớ lại rất nhiều thứ.
Những đêm Chu Kình thức trắng sửa bản vẽ.
Những lần anh đứng trước mô hình hàng giờ không nói.
Hay ánh mắt anh lúc nói về khoảng sân trung tâm kia.
Trước đây cô chỉ cảm thấy anh là người quá cố chấp với công việc.
Nhưng tới bây giờ mới hiểu thật ra anh chỉ đang cố giữ lại thứ mình cho là quan trọng.
Mà lần đầu tiên trong nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có người thật sự nhìn thấy điều đó.
Đêm hôm ấy, Bắc Kinh đổ trận tuyết đầu mùa rất lớn.
Niệm An vừa tắm xong đã bị Chu Kình kéo lại từ phía sau.
Hơi nước còn chưa tan hết.
Cả người cô lập tức ngã vào lòng anh.
“Anh hôm nay tâm trạng tốt thật đấy.”
“Rõ ràng vậy à?”
“Rõ.”
Chu Kình cúi đầu chạm môi lên tóc cô rất khẽ.
Rồi thấp giọng nói:
“Vì em.”
Niệm An còn chưa kịp phản ứng đã bị anh xoay người ôm lên bàn cạnh cửa sổ.
Tuyết ngoài kia rơi trắng cả thành phố.
Mà ánh mắt Chu Kình lúc này lại tối tới mức khiến người ta gần như không dám nhìn thẳng.
Nụ hôn rơi xuống rất sâu.
Cũng rất chậm.
Không còn cảm giác mất kiểm soát như trước.
Mà là một kiểu dịu dàng gần như muốn khiến người ta tan ra.
Niệm An bị hôn tới mức đầu óc mơ hồ.
Ngay cả đầu ngón tay cũng vô thức siết chặt vai áo anh.
“Chu Kình…”
“Hửm?”
“Anh vui tới vậy sao?”
Anh nhìn cô vài giây.
Sau đó đột nhiên bật cười rất khẽ.
“Em biết không.”
Niệm An hơi sững lại.
Mà giây tiếp theo, Chu Kình đã cúi đầu hôn lên môi cô lần nữa.
Rất nhẹ.
Cũng rất sâu.
“May mà cuối cùng anh vẫn gặp được em.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...