Ngoại truyện 3 — Những năm không thể tiến lên
Chu Kình thật ra chưa từng nghĩ mình sẽ kết hôn với Niệm An.
Ít nhất trong mấy năm đầu tiên, ý nghĩ đó gần như chưa từng xuất hiện nghiêm túc trong đầu anh.
Không phải vì không thích.
Mà là vì quá xa.
Khoảng cách tuổi tác.
Khoảng cách vị trí.
Khoảng cách giữa một người còn đang lớn lên và một người đã sớm bước vào thương trường.
Cho nên những năm đó, Chu Kình chỉ đứng ở vị trí một người ngoài cuộc nhìn cô trưởng thành.
Nhìn cô từ cô bé thích gây họa phía sau Chu Duệ Hi, thành thiếu nữ bắt đầu biết yêu cái đẹp, rồi trở thành Niệm An của hiện tại.
Đôi khi cũng sẽ có vài khoảnh khắc rất ngắn khiến anh hơi khựng lại.
Ví dụ như lần nhìn thấy cô đứng cạnh cửa kính khách sạn cười với bạn bè.
Hay một buổi tiệc đầu xuân nào đó, Niệm An mặc váy rất rực rỡ, đứng giữa một đám thiếu gia trẻ tuổi cùng tuổi mình.
Khi ấy Chu Kình vừa tan họp từ công trường tới.
Áo sơ mi còn mang theo hơi lạnh ngoài trời.
Anh đứng rất xa nhìn một lúc rồi mới dời mắt đi.
Chỉ là đêm hôm đó về nhà, hình ảnh kia vẫn ở lại trong đầu anh rất lâu.
Không quá dữ dội.
Chỉ như một vết nóng rất nhạt âm ỉ mãi không tan. Nửa đêm tỉnh dậy trong giấc mơ, anh tự trách mình cầm thú. Cô ấy mới chỉ ngoài 20 tuổi.
Nhưng cũng chỉ tới vậy.
Chu Kình vẫn luôn rất rõ ràng.
Người như anh sẽ không làm chuyện vượt ranh giới.
Nếu không phải Niệm An chủ động mở lời, có lẽ cả đời này anh cũng sẽ không tiến thêm một bước.
Đầu năm đó, anh về nhà nghỉ Tết, Chu Duệ Hi từ đâu về chạy vào phòng anh.
“Anh cả.”
Cô ấy thần thần bí bí đặt một tờ giấy trước mặt anh.
“Cái gì?”
“Quẻ đầu năm em xin cho anh.”
Chu Kình nhìn tờ giấy màu đỏ trước mặt rồi bật cười rất nhạt.
“Em rảnh quá rồi?”
“Anh xem đi đã.”
Anh cuối cùng vẫn cúi đầu nhìn lướt qua.
Trên đó viết:
[Hồng Loan gặp Thiên Hỷ.
Đường tình duyên năm nay nhất định thuận lợi.]
Chu Kình nhìn xong rồi tiện tay gấp lại đặt sang một bên.
“Lừa người.”
“Anh không tin à?”
“Không tin.”
Chu Duệ Hi chống cằm nhìn anh vài giây rồi thở dài.
“Anh đúng là không thú vị.”
Chu Kình lúc đó thật sự không tin.
Thậm chí ngay cả lúc Niệm An đứng đối diện anh, rất bình tĩnh hỏi:
“Anh có muốn kết hôn với em không?”
Anh vẫn có cảm giác không chân thực.
Giống như một giấc mơ tới quá muộn.
Mà ông trời cuối cùng lại thật sự thương cho chút tâm tư nhỏ bé kín đáo này của anh.
Đầu xuân năm sau.
Sau khi kết hôn được gần một năm, Chu Kình đột nhiên hỏi Chu Duệ Hi:
“Năm ngoái em xin quẻ ở chùa nào?”
Chu Duệ Hi đang uống trà suýt nữa sặc chết.
“…Hả?”
“Địa chỉ.”
“Anh hỏi thật à?”
“Ừ.”
Cô ấy nhìn biểu cảm anh vài giây rồi cuối cùng cũng bật cười tới mức không ngồi thẳng nổi.
“Trời ơi.” Chu Duệ Hi ôm bụng. “Cuối cùng anh cũng có ngày này.”
Ba ngày sau, Chu Kình đưa Niệm An tới ngôi chùa đó.
Hôm ấy trời rất lạnh.
Tuyết đầu năm còn chưa tan hết.
Niệm An đứng dưới bậc đá phủ khăn choàng rất dày, hơi ngẩng đầu nhìn anh.
“Em chưa từng nghĩ anh thích đi chùa?”
Chu Kình cúi đầu giúp cô chỉnh lại khăn quàng cổ bị lệch.
“Trước đây không đi.”
“Bây giờ thì sao?”
Anh im lặng vài giây.
Ánh mắt dừng trên gương mặt cô rất lâu rồi mới thấp giọng đáp:
“Có thờ có thiêng.”
Niệm An bật cười.
“Chu tổng mà cũng có ngày này à?”
Chu Kình cũng cười rất khẽ.
Trong ba mươi năm cuộc đời, lần đầu tiên anh thật sự cảm thấy:
có vài chuyện trên đời này có lẽ thật sự đã được định sẵn từ trước.
Ví dụ như tấm ảnh cũ nằm dưới đáy ngăn kéo nhiều năm như vậy, những lần vô thức dừng mắt trên người cô, hay cuộc hôn nhân mà anh từng nghĩ cả đời mình sẽ không bao giờ có được.
Chu Kình đứng trước chính điện rất lâu.
Cuối cùng chỉ cầu duy nhất một điều.
Cầu cho cô cả đời này bình an.
Cũng cầu cho ông trời thương anh thêm một lần nữa.
Để Niệm An mãi mãi ở bên cạnh anh.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...