Ngoại truyện 2 — Lâm Tĩnh
Niệm An thật ra chưa từng nghĩ mình sẽ gặp Lâm Tĩnh trong một tình huống như vậy.
Tối hôm đó, Chu Kình hiếm hoi hủy một buổi xã giao để đưa cô đi ăn tối.
Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của khách sạn phía đông thành phố.
Ánh đèn rất tối.
Ngay cả nhạc piano cũng nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.
Niệm An vừa ngồi xuống chưa bao lâu thì nghe thấy phía sau có người gọi:
“Chu Kình?”
Cô ngẩng đầu lên theo phản xạ.
Lâm Tĩnh đứng cạnh bàn.
Mặc áo sơ mi trắng và quần đen rất đơn giản.
Tóc ngắn hơn lần trước gặp.
Khí chất vẫn sắc và lạnh như cũ.
Mà điều khiến Niệm An khựng lại là người phụ nữ đứng cạnh cô ấy.
Một cô gái rất đẹp.
Là kiểu đẹp cực kỳ nổi bật.
Tóc đen dài hơi xoăn, sống mũi cao và đôi mắt mang nét lai rất rõ.
Ngay cả lúc đứng yên cũng có cảm giác rất thu hút.
“Trùng hợp thật.”
Lâm Tĩnh bật cười rất nhẹ rồi nhìn sang Niệm An.
“Không phiền nếu bọn tôi ngồi chung chứ?”
Chu Kình rất bình tĩnh gật đầu.
“Được.”
Niệm An còn chưa kịp phản ứng thì người phụ nữ bên cạnh Lâm Tĩnh đã chủ động chìa tay ra trước.
“Xin chào.”
Giọng tiếng Trung hơi lẫn accent rất nhẹ.
“Tôi là Annie.”
“Niệm An.”
Hai người bắt tay rất ngắn.
Mà đúng lúc đó, Lâm Tĩnh rất tự nhiên kéo ghế cho cô gái bên cạnh ngồi xuống.
Động tác quen thuộc đến mức hoàn toàn không cần suy nghĩ.
“Em đừng uống lạnh nữa.”
“Chỉ một chút thôi.”
“Không được.”
Giọng Lâm Tĩnh rất thấp.
Cũng rất bất lực.
Cô gái tên Annie chỉ bật cười rồi thuận tay kéo tay áo cô ấy một cái rất nhẹ.
Khoảng cách giữa hai người gần như không cần che giấu.
Niệm An cầm ly nước đứng hình mất hai giây.
Cho tới lúc Lâm Tĩnh quay sang nhìn cô.
“Quên giới thiệu.”
Cô ấy hơi nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.
“Người yêu tôi.”
Không khí nén lại 1 giây.
Sau đó Annie bật cười trước.
“Biểu cảm của cô đáng yêu thật đấy.”
Tai Niệm An gần như nóng lên ngay lập tức.
“Không phải…” Cô ho nhẹ một tiếng. “Tôi chỉ hơi bất ngờ.”
“Bình thường.” Annie chống cằm cười. “Ai gặp chúng tôi lần đầu cũng vậy.”
Lâm Tĩnh nhìn cô ấy một cái.
“Em im lặng ăn cơm đi.”
“Chị hung dữ quá.”
“…”
Niệm An nhìn hai người đối diện vài giây.
Rồi đột nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện.
Bữa ăn kết thúc khá muộn.
Lúc đứng dậy ra về, Annie còn rất tự nhiên khoác tay Lâm Tĩnh rồi nhỏ giọng than lạnh.
Lâm Tĩnh cúi đầu chỉnh áo cho cô ấy rất thuận tay.
Ngay cả ánh mắt cũng dịu đi rất nhiều.
Là kiểu dịu dàng hoàn toàn khác với lúc làm việc.
Niệm An đứng cạnh nhìn một lúc rồi vô thức quay đầu sang phía Chu Kình.
Anh cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt rất sâu.
Không hiểu sao tim cô lại lệch mất một nhịp.
Suốt quãng đường về nhà, không ai nhắc tới chuyện cũ.
Chu Kình không giải thích.
Niệm An cũng không hỏi nữa.
Nhưng không khí giữa hai người lại kỳ lạ hơn bình thường rất nhiều.
Giống như có thứ gì đó cuối cùng cũng hoàn toàn bung ra.
Lúc vào thang máy, Chu Kình rất tự nhiên đưa tay kéo cô lại gần hơn một chút để tránh người bước vào sau.
Lòng bàn tay áp sau eo cô rất nhẹ, gõ lên 2 cái không nặng không nhẹ.
Đêm đó.
Ánh đèn đầu giường chỉ còn lại một khoảng sáng mờ.
Niệm An bị hôn đến mức gần như không còn sức nói chuyện.
Cho tới lúc Chu Kình cúi đầu cắn rất nhẹ lên vành tai cô.
Giọng khàn hẳn xuống.
“Hôm nay em nhìn cô ấy rất lâu.”
Niệm An gần như lập tức hiểu anh đang nói ai.
“…Ai bảo cô ấy đẹp như vậy.”
Chu Kình bật cười rất khẽ.
“Vậy anh thì sao?”
Niệm An còn chưa kịp trả lời đã bị anh kéo sát lại lần nữa.
Hơi thở nóng rực lướt qua bên tai cô.
Niệm An siết chặt ga giường theo phản xạ.
Chu Kình cúi đầu hôn cô rất sâu.
Không còn sự nhường nhịn quen thuộc.
Cũng không còn vẻ lạnh lùng khi ở ngoài.
Mọi thứ đều mang theo cảm giác chiếm hữu gần như tuyệt đối.
Niệm An bị ép ngửa đầu ra sau, ngay cả đầu ngón tay cũng run lên rất nhẹ.
“…Chu Kình.”
“Gọi là gì?”
Giọng anh khàn hẳn xuống bên tai cô.
Bàn tay giữ bên hông cô siết lại rất chậm.
Niệm An gần như không chịu nổi ánh mắt anh lúc đó.
Quá tối.
Cũng quá sâu.
Giống như nhiều năm kiềm chế cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ ra.
Khoảnh khắc đau đến mức vô thức co người lại, cô lại gần như theo bản năng bật ra:
“…Anh cả.”
Hơi thở nóng rực lướt dọc bên tai khiến cả người cô gần như tê đi.
“Niệm An.”
Giọng anh thấp đến mức gần như dán sát vào da thịt cô.
“Gọi lại.”
“…Anh.”
“Gọi lại.”
“…”
Chu Kình nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt tối đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Sau đó anh thấp giọng nói:
“Niệm An.”
“Ừm…”
“Gọi anh cả.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...