Ngoại truyện 1 — Anh cả
Ba ngày sau lễ giỗ tổ, cả nhà họ Chu hiếm hoi ăn tối cùng nhau.
Chu Duệ Hi vừa tan triển lãm đã chạy thẳng tới nhà.
Vừa bước vào cửa đã tiện miệng gọi:
“Anh cả, em đói chết rồi.”
Không khí trên bàn ăn bỗng trở nên rất vi diệu.
Niệm An đang cúi đầu uống nước gần như lập tức sặc một chút.
Chu Duệ Hi còn chưa kịp phản ứng thì Chu Kình đã rất bình tĩnh đặt đũa xuống.
“Sau này không được gọi như vậy.”
“…Hả?”
“Không gọi anh cả, gọi anh.”
Chu Duệ Hi chết lặng mất hai giây.
“Anh bị gì vậy?”
“Không bị gì.”
“Em gọi hai mươi mấy năm rồi mà?”
“Bây giờ sửa.”
Giọng Chu Kình quá bình thản.
Nhưng chính sự bình thản đó lại càng đáng sợ hơn.
Chu Duệ Hi nhìn anh rồi lại nhìn sang Niệm An đang cúi gằm mặt bên cạnh.
Vành tai cô gần như đỏ hết.
Ngay cả phần cổ lộ ra dưới tóc cũng bắt đầu nóng lên rất rõ.
Chu Duệ Hi im lặng ba giây.
Sau đó lờ mờ hiểu ra điều gì đó.
“…À.”
Niệm An gần như muốn biến mất ngay tại chỗ.
Cô hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn ai nữa.
Mà người gây ra mọi chuyện thì vẫn cực kỳ bình tĩnh ngồi gắp thức ăn cho cô như không có gì xảy ra.
“Ăn thêm một chút.”
“…”
Chu Duệ Hi nhìn cảnh đó rồi quyết định cúi đầu ăn cơm.
Có vài chuyện.
Con người ta vẫn nên sống lâu thêm một chút rồi hãy hiểu.
Tối hôm đó, Niệm An gần như vừa vào phòng ngủ đã muốn trốn vào chăn giả chết.
Quá mất mặt.
Thật sự quá mất mặt.
Cô càng nghĩ càng thấy vành tai mình nóng lên.
Cho tới lúc cửa phòng mở ra.
Chu Kình bước vào trong.
Niệm An lập tức kéo chăn lên cao hơn.
“Em ngủ rồi.”
“Ừ.”
Giọng anh rất thấp.
“Người ngủ rồi còn biết trả lời anh?”
Niệm An im lặng luôn.
Chu Kình đứng cạnh giường nhìn cô vài giây rồi mới bật cười rất khẽ.
“Ngẩng đầu lên.”
“Không.”
“Tại sao?”
“…”
“Xấu hổ?”
Niệm An lập tức kéo chăn cao thêm một chút.
Chu Kình nhìn động tác trẻ con đó của cô, cuối cùng vẫn cúi người kéo chăn xuống.
“Niệm An.”
“Anh đừng nói nữa.”
“Gọi anh cả.”
Tim cô gần như lệch hẳn một nhịp.
Niệm An cuối cùng vẫn bị ép phải ngẩng đầu lên nhìn anh.
Ánh đèn đầu giường rất thấp.
Mà ánh mắt Chu Kình lúc này lại tối đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.
Giọng anh thấp hẳn xuống.
Niệm An hoàn toàn không trả lời nổi.
Một giây sau đã bị anh kéo lại gần.
Nụ hôn rơi xuống môi cô rất chậm.
Cũng rất nguy hiểm.
Niệm An hiện tại đã hoàn toàn hiểu:
người đàn ông này ở trên giường và lúc bình thường gần như là hai người khác nhau.
Bình thường càng lý trí bao nhiêu.
Lúc mất kiểm soát lại càng đáng sợ bấy nhiêu.
“Chu Kình…”
“Gọi sai rồi.”
Giọng anh sát bên tai cô.
Rất thấp.
Cũng rất khàn.
Niệm An gần như lập tức nhớ tới tối hôm mưa đó.
Ngay cả đầu ngón tay cũng bắt đầu nóng lên.
“…Anh.”
“Không đúng.”
“…”
Chu Kình cúi đầu nhìn cô rất lâu.
Sau đó đột nhiên bật cười rất khẽ.
“Bây giờ tên đó chỉ để mình em gọi thôi.”
Niệm An cảm thấy mình thật sự sắp bị người này ép điên rồi.
Nửa đêm.
Niệm An gần như mệt đến mức không còn sức động nữa.
Cô nằm úp mặt trong chăn, hoàn toàn không còn sức mở miệng. Phía sau, người nào đó còn chưa biết đủ. Cô bị đẩy ra đến tận mép giường, bàn tay siết chặt mép chăn run rẩy.
Cô nhớ tới có lần Chu Duệ Hi từng cực kỳ chắc chắn nói:
“Anh tớ là kiểu người quy củ nhất trần đời.”
“Tớ cảm thấy nếu anh ấy có người yêu thì chuyện trên giường chắc cũng như làm kế hoạch dự án.”
Khi đó cô còn thấy rất hợp lý.
Bây giờ nghĩ lại…
Niệm An càng nghĩ càng tức tới mức muốn cắn người.
Cô đúng là có khổ cũng không thể kể với ai.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...