Chương 31
Niệm An bắt đầu mất ngủ.
Không nghiêm trọng.
Chỉ là mỗi tối trước khi ngủ, cô đều sẽ vô thức nghĩ tới vài chuyện rất vụn.
Ví dụ Chu Kình và Lâm Tĩnh từng đứng cạnh nhau thế nào trong những năm đầu gầy dựng Tinh Hải, cô ấy có phải người hiểu anh nhất không, lúc Chu Kình thức trắng đêm sửa bản vẽ, người ở cạnh anh khi đó có phải là cô ấy không.
Thậm chí có đôi khi cô còn nghĩ nếu Lâm Tĩnh về nước sớm vài tháng thì sao?
Có phải cuộc hôn nhân hiện tại vốn sẽ không tồn tại? Chu Kình có từng hối hận về quyết định chớp nhoáng đó không?
Ý nghĩ đó thật ra rất vô lý.
Nhưng một khi đã xuất hiện, lại rất khó dừng lại.
Hai ngày sau, Étoile Hoa tổ chức tiệc kỷ niệm số đặc biệt.
Niệm An gần như bận suốt từ sáng.
Cho tới lúc buổi tiệc chính thức bắt đầu, cô mới có thời gian đứng cạnh cửa kính nghỉ vài phút.
“Biên tập Niệm hôm nay đẹp thật.”
Một người quen trong giới truyền thông đứng cạnh cười nói.
Niệm An cũng lịch sự đáp lại vài câu.
Đúng lúc đó, bên cạnh bỗng có người nhắc:
“Chu tổng tới rồi.”
Cô gần như lập tức quay đầu theo phản xạ.
Chu Kình vừa bước vào sảnh.
Vest đen.
Khí chất nghiêm túc và nổi bật đến mức gần như tách hẳn khỏi đám đông.
Mà đi cạnh anh là Lâm Tĩnh.
Hai người hình như vừa từ một buổi họp khác qua đây.
Đang nói gì đó rất ngắn.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh đó, lòng Niệm An bỗng chùng xuống rất rõ.
Lần đầu tiên cô thật sự hiểu:
thì ra cảm giác ghen sẽ khó chịu đến vậy.
Không dữ dội.
Nhưng cứ âm ỉ kéo xuống từng chút một.
“Niệm An?”
Người bên cạnh gọi cô một tiếng.
Cô hoàn hồn rất nhanh.
“Xin lỗi.”
“Em sao vậy?”
“Không có gì.”
Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Chu Kình đã nhìn thấy cô từ phía xa.
Anh gần như lập tức dừng câu chuyện với Lâm Tĩnh rồi đi về phía này.
Rất tự nhiên.
Rất quen thuộc.
“Đợi anh lâu chưa?”
“Em cũng vừa xuống thôi.”
Chu Kình cúi đầu nhìn ly champagne gần như chưa động tới trong tay cô.
“Không khỏe?”
“Không.”
“Em hôm nay nói chuyện ít hơn bình thường.”
Niệm An bật cười rất nhạt.
“Anh còn để ý cả cái đó?”
“Ừ.”
Giọng anh quá bình thản.
Mà chính sự bình thản ấy lại khiến lòng cô càng khó chịu hơn.
Vì Chu Kình vốn luôn như vậy.
Anh sẽ chăm sóc cô.
Quan tâm cô.
Để ý mọi cảm xúc rất nhỏ của cô.
Nhưng điều đó thật sự có ý nghĩa gì không?
Hay chỉ vì anh vốn là người có trách nhiệm như thế?
Ý nghĩ đó làm ngực cô nghẹn lại. Cô nhớ rất nhiều năm về trước, khi cô và Chu Duệ Hi trót gây chuyện ở trường, anh từng thay mặt phụ huynh đến một lần, còn đưa cả hai về giáo huấn một trận. Anh không nói nhiều, nhưng cái cảm giác khiến người khác vừa sợ hãi vừa an tâm đó cô ít nhiều đã được trải nghiệm từ khi còn nhỏ.
Có phải góc nhìn thay đổi đã khiến cô ngộ nhận sự an tâm đó thành một loại cảm giác khác?
Đúng lúc ấy, có người tới mời Chu Kình qua khu VIP gặp đối tác.
Anh nhìn cô vài giây.
“Anh quay lại ngay.”
Niệm An gật đầu.
Nhưng tới lúc Chu Kình rời đi, cô lại đột nhiên cảm thấy mình không muốn tiếp tục ở đây nữa.
Không muốn nhìn thấy anh và Lâm Tĩnh đứng cạnh nhau, người khác mặc định họ từng là một đôi rất hợp, hay chính mình bắt đầu trở nên nhỏ nhen và nhạy cảm như hiện tại.
Cô đi thẳng ra khỏi sảnh tiệc.
Bên ngoài trời mưa lâm thâm không lớn.
Niệm An đứng dưới mái hiên vài giây rồi cuối cùng vẫn bước ra ngoài.
Giống như ông trời cũng biết bây giờ cô đang cần tỉnh táo lại, mưa mỗi lúc một dày hạt hơn.
Cô cũng cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo hơn một chút.
Điện thoại trong túi rung liên tục.
Là Chu Kình.
Cô không nghe.
Tới cuộc thứ năm, màn hình chuyển sang tên Chu Duệ Hi.
Niệm An cuối cùng vẫn bắt máy.
“Cậu đang ở đâu vậy?”
Giọng Chu Duệ Hi cực kỳ căng thẳng.
“Ở ngoài thôi.”
“Anh cả đang tìm cậu đó”
Niệm An im lặng.
Một lúc sau mới rất khẽ hỏi:
“Duệ Hi.”
“Hả?”
“Anh ấy trước đây thật sự rất thích Lâm Tĩnh à?”
Đầu dây bên kia yên hẳn vài giây.
“… Cậu quan tâm việc này từ bao giờ thế?”
“Không quan trọng.”
“Niệm An.”
Giọng Chu Duệ Hi hiếm hoi nghiêm túc.
“Cậu ở đâu? Có gì về nhà từ từ giải quyết. Anh cả tớ rất lo cho cậu.”
Niệm An bật cười rất khẽ.
Nhưng vành mắt lại nóng lên mất kiểm soát.
“Có lẽ chỉ vì anh ấy coi tớ là người nhà thôi.”
“Cậu—”
“Được rồi.” Cô thấp giọng. “Tớ cúp máy đây.”
Mưa càng lúc càng lớn.
Cho tới lúc có người đột nhiên kéo mạnh cổ tay cô lại.
Niệm An còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo vào dưới mái hiên bên cạnh.
“Em muốn bệnh thật à?”
Giọng Chu Kình lạnh hẳn xuống.
Áo sơ mi anh cũng đã ướt một nửa.
Rõ ràng đi tìm cô rất lâu.
Niệm An ngẩng đầu nhìn anh.
Mưa rơi quá lớn khiến gương mặt người đàn ông trước mắt cũng trở nên lạnh hơn bình thường rất nhiều.
“Anh đi tìm em làm gì?”
“Em nói xem?”
“Em đâu quan trọng như vậy.”
Ánh mắt Chu Kình trầm xuống hẳn.
Một giây sau, anh trực tiếp mở cửa xe rồi gần như ép cô ngồi vào ghế sau.
“Chu Kình—”
“Ngồi yên.”
Giọng anh rất thấp.
Cũng rất hiếm khi mang cảm giác áp chế rõ ràng như vậy.
Suốt quãng đường về nhà, trong xe gần như không có ai nói chuyện.
Mưa đập lên cửa kính thành từng mảng trắng xóa.
Niệm An quay đầu nhìn ra ngoài.
Cảm giác khó chịu tích tụ suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng gần như đẩy cô nghẹt thở.
Về tới căn hộ, Chu Kình trực tiếp kéo cô vào phòng tắm.
“Nước nóng đã mở rồi.”
“Em tự tắm được.”
“Ừ.”
Anh đứng ngoài cửa nhìn cô vài giây.
“Cho em mười phút.”
Cửa phòng tắm khép lại.
Niệm An chống tay lên bồn rửa mặt rất lâu mới chậm rãi cúi đầu.
Nước nóng trút xuống da thịt.
Nhưng đầu óc cô vẫn hỗn loạn đến mức gần như không thể nghĩ được gì. Bối rối, ấm ức, tự giận bản thân đã làm ra chuyện mất mặt thế này.
Mười phút sau, cô thay đồ ngủ đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn rất thấp.
Chu Kình đang đứng cạnh cửa sổ gọi điện thoại.
Nghe tiếng động mới quay đầu lại.
Ánh mắt anh dừng trên người cô vài giây.
“Lại đây.”
Niệm An gần như theo phản xạ muốn né tránh.
“Em mệt rồi.”
“Niệm An.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
“Anh không muốn em trốn tránh.”
Không khí yên lặng hẳn xuống.
Cô cuối cùng vẫn chậm rãi đi tới.
Chu Kình cúi đầu nhìn cô.
Khoảng cách gần đến mức ngay cả hơi nước còn sót lại trên tóc cô cũng ngửi thấy rất rõ.
“Bây giờ nói anh nghe.” Giọng anh thấp hẳn xuống. “Em đang nghĩ gì?”
“Không nghĩ gì cả.”
“Vậy tại sao tránh anh?”
Niệm An siết chặt tay áo mình.
“Em không tránh.”
“Em đang khó chịu vì Lâm Tĩnh.”
Cô gần như lập tức dời mắt đi.
“Anh không cần giải thích với em.”
“Anh đang hỏi em.”
“…”
“Niệm An.”
Ánh mắt Chu Kình giữ cô lại rất chặt.
“Em khó chịu vì cái gì?”
Cô im lặng rất lâu.
Cho tới lúc vành mắt bắt đầu nóng lên mới mím môi lên tiếng.
“Quan trọng sao?”
“Quan trọng.”
“Anh quan tâm làm gì?” Giọng cô càng lúc càng nhỏ. “Chúng ta có là gì đâu.”
Không khí bỗng trầm hẳn xuống.
Chu Kình nhìn cô rất lâu.
“Vậy em nghĩ anh đối xử với em thế nào?”
Niệm An cắn môi rất nhẹ.
Những cảm xúc bị ép suốt mấy ngày cuối cùng vẫn bật ra khỏi miệng.
“Anh chỉ đang chăm sóc em thôi.”
“…”
“Giống như Duệ Hi vậy.”
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Chu Kình gần như tối hẳn xuống.
Anh đột nhiên đưa tay giữ cằm cô lại.
Không mạnh.
Nhưng hoàn toàn không cho cô né tránh.
“Không.”
Giọng anh rất thấp.
“Anh chưa từng coi em là em gái.”
Tim Niệm An gần như ngừng đập.
Mà giây tiếp theo, Chu Kình đã cúi đầu hôn cô.
Nụ hôn rất sâu.
Cũng rất mất kiểm soát.
Hoàn toàn khác tất cả những lần chạm vào đầy kiềm chế trước đây.
Niệm An gần như bị ép lùi từng bước ra phía sau.
Cho tới lúc đầu gối chạm mép giường mềm xuống.
Cô vô thức nắm chặt cổ tay áo anh.
Hô hấp rối loạn hoàn toàn.
“Chu Kình…”
Anh cúi đầu chạm môi lên khóe mắt cô rất thấp.
“Bây giờ còn thấy anh giống anh trai em không?”
Niệm An hoàn toàn không trả lời nổi nữa.
Đêm đó, lần đầu tiên cô thật sự hiểu câu:
“Đừng tin anh.”
là có ý gì.
Nửa đêm, ngoài cửa kính vẫn còn mưa.
Niệm An bị ép tới mức ngay cả đầu ngón tay cũng run lên rất nhẹ.
Khoảnh khắc đau đến mức mất kiểm soát, cô gần như theo bản năng bật ra:
“…Anh cả.”
Không khí lập tức khựng lại nửa giây.
Chu Kình cúi đầu nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt tối đến đáng sợ.
Sau đó anh đột nhiên bật cười rất khẽ.
Là kiểu cười gần như bất lực.
“Em đúng là muốn lấy mạng anh.”
Niệm An còn chưa kịp hiểu thì đã bị anh kéo sát lại lần nữa.
Hơi thở nóng rực lướt qua bên tai cô.
“Gọi lại đi.”
“…”
“Niệm An.”
Giọng anh khàn hẳn xuống.
“Gọi anh.”
Đêm đó, Niệm An đã bị ép gọi “Anh cả” không biết bao nhiêu lần.
-HẾT-
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...