Chương 30
Sau lần ở biệt viện cũ, không khí giữa hai người bắt đầu trở nên hơi khác.
Không rõ ràng.
Nhưng rất khó quay lại như trước.
Ví dụ như lúc đứng cạnh nhau trong thang máy, Niệm An sẽ vô thức nhớ tới câu:
“Đừng tin anh.”
Hoặc có đôi khi cô đang sửa ảnh ở sofa, chỉ cần nghe tiếng bước chân Chu Kình đi ngang qua phía sau cũng sẽ bất giác căng thẳng một chút rất vô lý.
Ngay cả Chu Duệ Hi cũng bắt đầu nhìn hai người bằng ánh mắt cực kỳ vi diệu.
“Tớ cảm thấy gần đây mình không nên xuất hiện trong nhà nữa.”
Niệm An đang cúi đầu xem mail thì lạnh lùng đáp:
“Không ai giữ cậu lại.”
“Cậu dữ quá rồi đấy.”
Chu Duệ Hi chống cằm nhìn cô vài giây rồi đột nhiên hỏi:
“Cậu biết Lâm Tĩnh vừa về nước không?”
Đầu ngón tay Niệm An hơi khựng lại trên màn hình.
Rất ngắn thôi.
“Nên?”
“Không nên gì cả.” Chu Duệ Hi nhún vai. “Chỉ là trong giới kiến trúc dạo này nhắc nhiều.”
Niệm An cúi đầu tiếp tục kéo mail xuống.
Giọng rất bình thường.
“Tớ chưa từng nghe tên cô ấy trước đây.”
“Vì chị ấy ở châu Âu suốt.” Chu Duệ Hi thuận miệng đáp. “Năm nay mới chuyển trọng tâm công việc về Bắc Kinh.”
“À.”
“Thật ra trước đây chị ấy với anh cả…” Chu Duệ Hi nói tới đây thì dừng lại một chút. “Cũng từng khá thân.”
Niệm An im lặng.
Bên ngoài cửa kính, trời Bắc Kinh cuối hè âm u đến mức hơi ngột ngạt.
“Thân kiểu nào?”
“Kiểu…” Chu Duệ Hi suy nghĩ vài giây. “Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì mọi người đều nghĩ hai người họ sẽ ở bên nhau thôi.”
Không khí yên đi một chút.
Niệm An nhìn màn hình điện thoại rất lâu nhưng hoàn toàn không đọc nổi chữ nào nữa.
“Nhà họ Chu phản đối à?”
“Không hẳn.”
Chu Duệ Hi thở dài.
“Lúc đó Tinh Hải còn chưa ổn định. Hai người đều quá bận.”
“Sau này chị ấy ra nước ngoài luôn?”
“Ừ.”
Niệm An rất khẽ “ừm” một tiếng rồi không hỏi thêm nữa.
Nhưng cả buổi chiều hôm đó, cô lại vô thức nhớ mãi một chuyện.
Lần ở triển lãm, Lâm Tĩnh đứng cạnh mô hình nói chuyện với Chu Kình.
Khoảng cách không gần.
Nhưng lại có cảm giác rất tự nhiên.
Là kiểu ăn ý chỉ xuất hiện giữa những người từng đi cùng nhau rất lâu.
Niệm An trước giờ chưa từng thật sự để ý quá khứ tình cảm của Chu Kình.
Có lẽ vì anh quá lạnh nhạt.
Cũng quá trưởng thành.
Cho nên cô gần như mặc định:
người như anh chắc sẽ không dễ rung động với ai.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Kiểu người như Chu Kình, một khi đã yêu ai, có lẽ sẽ rất lâu.
Rất sâu.
Ý nghĩ đó khiến lòng cô chùng xuống rất nhẹ.
Không phải đau.
Chỉ là một cảm giác hụt hẫng rất mơ hồ.
Giống như đột nhiên phát hiện một thứ báu vật mình nâng niu và nghĩ sẽ vĩnh viễn là của mình, một ngày cầm lên nhìn kĩ mới biết nó vốn khắc tên người khác.
Buổi tối hôm đó, Chu Kình về nhà khá trễ.
Niệm An đang ngồi ở phòng khách xem ảnh thì nghe tiếng mở cửa.
Cô theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, trong đầu lại vô thức hiện lên cái tên kia.
Lâm Tĩnh.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng trước đây chưa từng để ý.
Nhưng một khi đã biết rồi, mọi thứ lại bắt đầu trở nên rất dễ liên tưởng.
“Em còn chưa ngủ?”
Giọng Chu Kình kéo cô hoàn hồn.
“Ừm.”
Anh tháo đồng hồ đặt xuống bàn rồi đi tới sofa.
“Mai em có đi studio không?”
“Có.”
“Anh đưa em đi.”
Niệm An nhìn anh vài giây.
Bỗng nhiên hỏi:
“Anh với Lâm Tĩnh quen nhau bao lâu rồi?”
Không khí hơi dừng lại rất nhẹ.
Chu Kình ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt rất sâu.
“Nghe ai nói?”
“Vài người.”
Niệm An cúi đầu giả vờ xem ảnh tiếp.
Giọng cố giữ bình thường.
“Em chỉ tò mò thôi.”
Chu Kình im lặng vài giây rồi mới ngồi xuống cạnh cô.
Khoảng cách không xa.
“Bọn anh quen nhau lúc mới thành lập Tinh Hải.”
“Vậy à.”
“Sau đó cô ấy sang Zurich.”
Niệm An rất khẽ “ừm” một tiếng.
Không hỏi thêm trước đây hai người đã từng tới đâu, có thật sự yêu nhau không, hay bây giờ còn tình cảm gì không.
Vì cô đột nhiên phát hiện:
mình không chắc bản thân có muốn nghe câu trả lời hay không. Hoặc vị trí hiện tại của mình có đủ tư cách hỏi Chu Kình những câu ấy không?
Căn phòng yên tĩnh vài giây.
Chu Kình nhìn nghiêng gương mặt cô rất lâu rồi thấp giọng hỏi:
“Em đang nghĩ gì?”
“Không có gì.”
“Niệm An.”
Giọng anh rất thấp.
“Nhìn anh.”
Cô cuối cùng vẫn quay đầu lại.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Niệm An bỗng cảm thấy tim mình chìm xuống rất nhẹ.
Vì cô đột nhiên nhận ra:
mình thật sự bắt đầu để ý quá khứ của người đàn ông này rồi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...