Chương 2
Buổi tiệc tối của tập đoàn Vạn Thịnh được tổ chức ở tầng cao nhất khách sạn Tinh Hồ.
Niệm An đứng trước gương trong phòng nghỉ nhân viên, cúi đầu chỉnh lại bảng tên trên váy rồi mới cầm máy ảnh và sổ ghi chép đi ra ngoài.
Đây vốn không phải sự kiện cô phụ trách.
Nhưng trưởng ban thời trang vừa nhận thêm một lịch phỏng vấn đột xuất, toàn bộ người trong tổ gần như bị kéo đi hết. Cuối cùng nhiệm vụ chạy preview và chụp vài tấm social media bị ném cho cô.
Sảnh tiệc sáng rực dưới ánh đèn pha lê.
Tiếng ly chạm nhau.
Tiếng nhạc jazz nhẹ.
Những gương mặt thường xuyên xuất hiện trên tạp chí tài chính và giải trí gần như đứng đầy quanh khu vực trung tâm.
Niệm An vừa đi vừa kiểm tra danh sách khách mời trên điện thoại.
Cô thật ra không quá thích kiểu tiệc thế này.
Ai cũng cười rất đẹp.
Ai cũng nói chuyện rất lịch sự.
Nhưng càng ở lâu càng dễ thấy mọi thứ giống một sân khấu hơn là một buổi gặp mặt bình thường.
“Niệm An.”
Cô quay đầu lại.
Trưởng ban đứng cạnh quầy champagne, đưa cho cô một folder mỏng.
“Lát nữa em thử hỏi vài câu với người bên Tinh Hải Design nhé. Họ đang chuẩn bị hợp tác với Étoile Hoa cho số đặc biệt tháng sau.”
“Vâng.”
“Đừng căng thẳng quá. Chỉ cần lấy quote cơ bản thôi.”
Niệm An gật đầu.
Người kia còn chưa đi được hai bước đã quay lại bổ sung thêm một câu.
“À đúng rồi, tối nay nhà họ Tần cũng tới.”
Động tác cầm folder của cô khựng lại một nhịp.
Trưởng ban nhìn phản ứng của cô rồi bật cười.
“Cả giới ở Bắc Kinh đều biết chuyện rồi, em còn giấu làm gì?”
Niệm An bất lực.
“Tin lan nhanh vậy sao?”
“Con trai duy nhất nhà họ Tần đấy.” Người phụ nữ nhấp một ngụm champagne. “Muốn không nhanh cũng khó.”
Niệm An không đáp nữa.
Cô cúi đầu mở folder ra xem như thật sự bận rộn.
Đúng lúc đó phía cửa chính sảnh tiệc bỗng có chút xao động rất nhẹ.
Không lớn.
Nhưng đủ để vài người gần đó đồng thời quay đầu nhìn sang.
Niệm An theo phản xạ cũng ngẩng lên.
Nhà họ Tần vừa tới.
Tần Dục đi phía trước, vest xám đậm, tóc chải gọn, khóe môi mang nụ cười rất vừa vặn với kiểu tiệc xã giao thế này. Bên cạnh anh ta là Tần phu nhân và vài người lớn tuổi khác.
Ngay khi bước vào sảnh, đã có người chủ động tiến tới chào hỏi.
Niệm An nhìn vài giây rồi dời mắt đi chỗ khác.
“Niệm tiểu thư.”
Một giọng nam vang lên ngay bên cạnh.
Niệm An quay đầu.
Người đàn ông đứng trước mặt cô khoảng hơn 30 tuổi, đeo kính gọng bạc, trên ngực áo có ghim bảng tên Tinh Hải Design.
Cô lập tức nhớ ra mình đang ở đây để làm việc.
“Xin chào, tôi là Niệm An bên Étoile Hoa.”
Hai người nhanh chóng bắt đầu cuộc trò chuyện công việc.
Từ BST mới.
Xu hướng tối giản năm nay.
Kế hoạch hợp tác truyền thông.
Niệm An vừa ghi chú vừa đặt câu hỏi theo đúng checklist trưởng ban đã chuẩn bị. Cô làm việc không quá nổi bật, nhưng luôn đủ cẩn thận để người khác cảm thấy dễ chịu.
Ít nhất đó là điều tổng biên tập từng nói khi nhận xét bài phỏng vấn đầu tiên của cô.
“Cô rất biết để người khác nói tiếp.”
Đến khi cuộc trò chuyện gần kết thúc, người đàn ông phía đối diện bỗng cười hỏi một câu.
“Niệm tiểu thư là người nhà họ Niệm đúng không?”
Niệm An khựng lại rất khẽ rồi gật đầu.
“Vâng.”
“Thảo nào.” Ông ta cười. “Tôi từng gặp ba cô vài lần.”
Niệm An cũng cười lịch sự theo.
Cô đã quá quen với kiểu đối thoại này.
Từ nhỏ tới lớn, họ “Niệm” gần như luôn xuất hiện trước chính bản thân cô.
Con gái Niệm Chính Đình.
Thiên kim Niệm thị.
Có đôi lúc cô cảm thấy dù mình làm gì, người khác cũng sẽ nhớ đến gia đình trước tiên.
Điện thoại trong tay rung lên đúng lúc đó.
Tin nhắn từ mẹ cô.
[Mẹ thấy con rồi.]
Niệm An ngẩng đầu theo phản xạ.
Cách đó không xa, mẹ cô đang đứng nói chuyện với vài phu nhân quen biết.
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, mẹ cô đã khẽ nghiêng đầu về phía Tần Dục đang đứng cạnh quầy rượu.
Ý tứ quá rõ ràng.
Niệm An giả vờ không hiểu.
Cô cúi đầu tắt màn hình điện thoại.
“Có chuyện gì sao?” Người bên cạnh hỏi.
“Không có gì.” Cô cười nhẹ. “Xin lỗi, tôi thất lễ rồi.”
Buổi tiệc càng về sau càng đông người.
Niệm An đi theo trưởng ban thêm một vòng để chụp ảnh social, đến lúc quay lại quầy nước mới phát hiện điện thoại đã có thêm 4 cuộc gọi nhỡ từ mẹ mình.
Cô day nhẹ trán.
“Niệm An.”
Giọng mẹ cô vang lên phía sau gần như ngay lập tức.
Cô xoay người lại.
“Con trốn cái gì?”
“Mẹ.”
“Mẹ bảo con qua chào hỏi một tiếng thôi, có khó đến vậy không?”
Niệm An nhìn quanh.
May mà khu vực này không quá đông người.
“Con đang làm việc.”
“Mấy phút cũng không có?”
Người phụ nữ thở ra, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
“Con biết nhà họ Tần coi trọng chuyện này thế nào mà.”
Niệm An im lặng vài giây rồi mới nói nhỏ.
“Nhưng con không thích anh ta.”
Mẹ cô nhìn cô.
Ánh mắt không bất ngờ, cũng không tức giận.
Chỉ giống như đang nhìn một đứa trẻ nói điều gì đó quá ngây thơ.
“Niệm An.” Bà khẽ chỉnh lại tay áo cho cô. “Thích hay không thích thật sự không quan trọng đến vậy.”
“Quan trọng chứ.”
“Rồi sau này con sẽ hiểu.” Người phụ nữ nói rất nhẹ nhàng. “Người sống được với mình cả đời mới là người phù hợp.”
Niệm An muốn hỏi lại.
Thế nào mới gọi là sống được cả đời?
Giống ba mẹ sao?
Cùng ăn cơm.
Cùng xuất hiện trước truyền thông.
Cùng đi qua mấy chục năm mà vẫn lịch sự như khách?
Nhưng cuối cùng cô không nói gì.
Ở phía xa, Tần Dục hình như đã nhìn thấy cô.
Anh ta cầm ly rượu đi về phía này.
Niệm An gần như lập tức cảm thấy đau đầu.
“Con qua đó đi.” Mẹ cô nói nhỏ. “Đừng làm mọi người khó xử.”
Cô đứng yên tại chỗ vài giây.
Tiếng nhạc trong sảnh vẫn rất êm.
Ánh đèn pha lê phản chiếu lên mặt ly thủy tinh lạnh trắng.
Niệm An bỗng cảm thấy ngột ngạt đến mức muốn ra ngoài hít thở một lúc.
“Niệm tiểu thư.”
Tần Dục cuối cùng cũng đi tới.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.
Niệm An siết nhẹ ngón tay quanh điện thoại rồi cố giữ nụ cười lịch sự.
“Chào anh.”
“Nghe nói cô làm ở Étoile Hoa?” Anh ta cười. “Tôi từng xem vài số gần đây.”
“Cảm ơn.”
“Lần trước gặp nhau chưa kịp nói chuyện nhiều.” Tần Dục đưa cho cô một ly champagne mới lấy từ phục vụ bên cạnh. “Có thể coi như hôm nay bù lại không?”
Niệm An nhìn ly rượu trước mặt.
Cô thật ra không thích champagne.
Nhưng còn chưa kịp từ chối thì phía sau bỗng vang lên một giọng nữ đầy kinh ngạc.
“Niệm An?”
Cô quay đầu.
Chu Duệ Hi đang đứng gần cửa sảnh, mắt mở to nhìn cô.
“Cậu cũng ở đây à?”
Niệm An gần như lập tức thở phào trong lòng.
“Đến làm việc thôi.”
Chu Duệ Hi đi nhanh tới, còn chưa kịp nói tiếp đã nhìn thấy Tần Dục đứng cạnh cô.
Không khí im lặng mất một nhịp rất ngắn.
Sau đó Chu Duệ Hi mỉm cười cực kỳ chuyên nghiệp.
“Chào anh Tần.”
Tần Dục gật đầu đáp lại.
“Chu tiểu thư.”
Niệm An nhìn bạn mình, đột nhiên có cảm giác người kia xuất hiện đúng lúc như cứu mạng.
Chu Duệ Hi lại giống như thật sự không nhận ra bầu không khí kỳ quặc quanh đây, tự nhiên kéo tay cô.
“Đi với tớ một lát.”
“Nhưng…”
“Lát nữa trả người lại.”
Cô ấy nói xong đã kéo Niệm An đi luôn.
Tần Dục đứng phía sau vẫn giữ nguyên nụ cười xã giao, không tỏ vẻ khó chịu.
Chỉ đến khi đi xa khỏi khu trung tâm, Niệm An mới khẽ thở ra một hơi.
Chu Duệ Hi nhìn cô.
“Nhà cậu ép thật à?”
“Ừm.”
“Trông cậu như sắp chạy trốn tới nơi.”
Niệm An bật cười bất lực.
Hai người đứng cạnh cửa kính sát đất nhìn xuống dòng xe bên dưới.
Bên ngoài trời đã tối hẳn.
Chu Duệ Hi im lặng một lúc rồi bỗng nói.
“Thật ra nếu không thích thì đừng miễn cưỡng.”
Niệm An dựa nhẹ vai vào lan can kính.
“Nhưng trong nhà tớ, chuyện này hình như ai cũng thấy bình thường.”
“Người lớn đều vậy thôi.” Chu Duệ Hi bĩu môi. “Nhà tớ cũng kéo anh cả đi xem mắt suốt.”
Niệm An bật cười theo phản xạ.
“Anh ấy cũng bị ép à?”
“Cậu nghĩ xem.” Chu Duệ Hi nhún vai. “Kiểu người như anh ấy, người muốn giới thiệu đối tượng chắc xếp hàng được luôn.”
Niệm An không nói gì thêm.
Chu Duệ Hi còn đang định nói tiếp thì điện thoại Niệm An lại rung lên.
Lần này là mẹ cô.
Niệm An nhìn màn hình sáng lên vài giây rồi cuối cùng vẫn bắt máy.
“Con đang ở đâu?”
“Mẹ…”
“Qua đây ngay.”
Giọng người phụ nữ vẫn rất bình tĩnh.
Nhưng càng bình tĩnh lại càng khiến cô thấy mệt hơn.
Niệm An ngẩng đầu nhìn ánh đèn phản chiếu trên kính cửa sổ.
Tiệc vẫn đang tiếp tục phía sau lưng.
Tiếng cười nói.
Tiếng nhạc.
Tiếng ly thủy tinh va vào nhau rất khẽ.
Cô đứng giữa tất cả những thứ đó, đột nhiên cảm thấy mình không biết có còn khả năng kháng cự tiếp không.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...