Chương 27
Sau buổi tiệc hôm đó, Niệm An bắt đầu nhận ra mình càng lúc càng dễ bị ảnh hưởng bởi Chu Kình.
Là kiểu ảnh hưởng rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nhiều lần chính cô cũng không muốn thừa nhận.
Ví dụ như lúc đang họp ở tòa soạn, cô sẽ vô thức mở điện thoại xem anh đã trả lời tin nhắn chưa.
Hoặc lúc đi ngang một cửa hàng cà phê gần công trường phía tây, cô sẽ nhớ tới việc Chu Kình thường xuyên quên ăn tối.
Ngay cả Chu Duệ Hi cũng nhận ra trước.
“Cậu dạo này rất kỳ lạ.”
Chiều hôm đó, hai người đang thử lễ phục cho tiệc đính hôn nhỏ.
Niệm An đứng trước gương chỉnh lại phần vai váy.
“Kỳ lạ chỗ nào?”
“Cậu bây giờ nói chuyện giống người đã kết hôn thật rồi.”
Niệm An bật cười.
“Trước đây thì không giống à?”
“Trước đây giống đang đóng vai hơn.”
Động tác chỉnh váy của cô hơi khựng lại rất nhẹ.
Chu Duệ Hi chống cằm nhìn cô qua gương.
“Nhưng bây giờ…” Cô ấy chậm rãi kéo dài giọng. “Hình như cậu bắt đầu để ý anh cả tớ thật rồi.”
Niệm An gần như lập tức quay đầu.
“Đừng nói lung tung.”
“Ồ.”
Chu Duệ Hi nhìn phản ứng của cô rồi bật cười đầy ẩn ý.
“Vậy hôm trước ai đứng nhìn anh ấy nói chuyện với Lâm Tĩnh suốt gần mười phút?”
“…”
“Còn giả vờ uống champagne.”
“Chu Duệ Hi.”
“Được rồi được rồi.” Cô ấy bật cười giơ tay đầu hàng. “Tớ không nói nữa.”
Nhưng suốt quãng đường về sau đó, Niệm An vẫn nhớ rất rõ câu kia.
“Hình như cậu bắt đầu để ý anh cả tớ thật rồi.”
Buổi tối, Chu Kình tới đón cô ở showroom.
Hôm nay bên trong rất đông người.
Stylist, khách mời và vài nhãn hàng đều đang xem bộ sưu tập mới.
Niệm An vừa bước ra khỏi phòng fitting đã nhìn thấy Chu Kình đứng cạnh khu sofa phía xa.
Anh hình như vừa tan họp.
Trên tay còn cầm laptop.
Xung quanh có vài người đang nói chuyện cùng.
Dáng vẻ vẫn lạnh nhạt và nổi bật như mọi khi.
Mà không hiểu sao lần này, khoảnh khắc nhìn thấy anh, Niệm An lại vô thức thả lỏng hẳn xuống.
Giống như sau cả ngày hỗn loạn, cuối cùng cũng nhìn thấy thứ quen thuộc thuộc về mình.
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, chính cô cũng hơi giật mình.
“Nhìn gì vậy?”
Stylist đứng cạnh thuận miệng hỏi.
“Không có gì.”
Niệm An rất nhanh dời mắt đi.
Nhưng lúc đi tới gần, cô mới phát hiện người đứng cạnh Chu Kình là Lâm Tĩnh.
Hai người hình như đang nói về bản vẽ gì đó trên máy tính bảng.
Khoảng cách không gần.
Nhưng cảm giác ăn ý kia vẫn khiến lòng cô khẽ chùng xuống rất nhẹ. Cô đã từng gặp Lâm Tĩnh trước kia chưa? Cô không nhớ, có thể giữa hai người trước kia chưa từng có giao điểm nên cô chưa từng để ý. Nhưng rồi từ bao giờ, cái tên đó bắt đầu khiến cô phân tâm, khiến một thứ gì đó cứ lớn dần lên, nghèn nghẹn trong lòng cô.
“Niệm An.”
Chu Kình ngẩng đầu lên trước.
Ánh mắt anh gần như luôn tìm thấy cô rất nhanh giữa đám đông.
“Xong rồi?”
“Ừm.”
Lâm Tĩnh cũng quay sang nhìn cô rồi gật đầu chào rất lịch sự.
“Hôm trước triển lãm chưa kịp chào chính thức.”
“Không sao.”
Niệm An cười đáp lại.
“Bài viết của cô rất hay.” Người phụ nữ nhìn cô. “Hiếm thấy Chu Kình chịu để người khác viết về mình như vậy.”
“Vì em ấy viết tốt.”
Chu Kình đáp rất tự nhiên.
Không chút do dự.
Niệm An hơi khựng lại.
Mà Lâm Tĩnh thì bật cười rất nhẹ.
“Đúng là khác thật.”
“Khác gì?”
“Trước đây nếu là bài phỏng vấn kiểu này, anh ấy đã sửa tới bản thứ mười rồi.”
Niệm An vô thức quay sang nhìn Chu Kình.
“Anh thật sự khó tính vậy à?”
“Còn tùy người viết.”
Giọng anh rất bình thản.
Nhưng không hiểu sao câu đó lại khiến tai cô nóng lên rất nhẹ.
Đúng lúc ấy, quản lý showroom đi tới.
“Chu tổng, bên truyền thông muốn chụp vài tấm ảnh của hai người.”
Niệm An còn chưa kịp phản ứng thì Chu Kình đã rất tự nhiên nhận áo khoác từ tay cô.
“Đi thôi.”
Khu chụp hình đặt gần cửa kính phía tây.
Ánh đèn rất sáng.
Photographer vừa nhìn thấy hai người đã lập tức nói:
“Hai người đứng gần thêm chút được không?”
Niệm An còn đang nghĩ nên dịch sang đâu thì Chu Kình đã đưa tay kéo rất nhẹ cổ tay cô về phía mình.
Khoảng cách lập tức gần hơn hẳn.
Ngay cả cánh tay cũng gần như chạm vào nhau.
“Được rồi.” Photographer cúi đầu chỉnh máy ảnh rồi bật cười. “Thật ra hai người rất ăn ảnh.”
Niệm An nghe xong càng mất tự nhiên hơn.
Cô cúi đầu giả vờ chỉnh váy.
Đúng lúc đó, Chu Kình rất tự nhiên đưa tay gạt một sợi tóc vướng trên vai cô ra phía sau.
Động tác quá thuận tay.
Giống như đã làm rất nhiều lần.
Mà photographer phía đối diện thì gần như lập tức im lặng hai giây.
Sau đó mới ho nhẹ một tiếng.
“…Rất tốt.”
Niệm An hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn ai nữa.
Mà phía xa, Lâm Tĩnh đứng cạnh khu sofa nhìn cảnh đó vài giây rồi mới chậm rãi cúi đầu uống ngụm rượu trong tay.
Ánh mắt rất nhạt.
Nhưng cũng rất rõ ràng rằng cô đã hiểu ra điều gì đó.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...