Chương 28
Đầu tháng tám, nhà họ Chu phải về biệt viện cũ ở ngoại ô dự lễ giỗ tổ. Theo lệ thường, toàn bộ người trong nhà sẽ ở lại ít nhất một đêm. Năm nay khách đông hơn bình thường nên tới lúc quản gia dẫn hai người lên phòng, ngay cả Chu Duệ Hi cũng nhịn không được mà bật cười.
“Không phải chứ.”
Cô ấy đứng ngoài cửa nhìn vào.
“Thật sự chỉ còn phòng này à?”
Niệm An theo phản xạ nhìn theo. Phòng không nhỏ. Nhưng rõ ràng không phải phòng chính dùng để tiếp khách thường xuyên. Mọi thứ đều mang cảm giác cũ kỹ và yên tĩnh. Quan trọng nhất là: trong phòng chỉ có một chiếc giường. Chu Duệ Hi lập tức quay đầu.
“Em nghĩ em nên biến mất ngay bây giờ.”
“Chu Duệ Hi.”
“Ngủ ngon nhé hai người.”
Cô ấy chạy mất cực nhanh. Cửa phòng khép lại. Không khí lập tức yên tĩnh hẳn xuống. Niệm An cúi đầu tháo khuyên tai, cố giả vờ như mọi chuyện rất bình thường.
“Anh ngủ sofa đi.”
Chu Kình nhìn chiếc sofa cạnh cửa sổ. Rất nhỏ. Ngay cả chân anh chắc cũng không duỗi thẳng được.
“Ừ.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường ngày. Nhưng đến gần nửa đêm, Niệm An lại không ngủ nổi. Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa đập lên mái hiên kéo dài liên tục trong bóng tối. Cô trở mình lần thứ ba rồi cuối cùng vẫn mở mắt. Ánh đèn cạnh sofa còn chưa tắt. Chu Kình đang ngồi tựa lưng phía đó xem tài liệu. Chiếc sofa rõ ràng quá chật. Anh gần như không thể đổi tư thế thoải mái.
“Anh còn chưa ngủ à?”
“Ừ.”
“Mai anh còn phải dậy sớm.”
“Không sao.”
Niệm An im lặng vài giây rồi ngồi dậy.
“Chu Kình.”
“Hửm?”
“Hay anh lên giường ngủ đi.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
“Không cần.”
“Sofa nhỏ quá.”
“Niệm An.”
“Em tin anh.”
Câu nói bật ra quá tự nhiên. Trong nhận thức của cô, Chu Kình gần như luôn thuộc về phạm vi ổn định, lý trí, có chừng mực. Cho nên cô thật sự không thấy chuyện này nguy hiểm tới mức nào. Hoặc là một ý nghĩa vi diệu nào đó trong lòng đã trỗi dậy, nhưng chạy qua rất nhanh, cô chưa kịp nắm bắt được thì lời đã ra khỏi miệng. Chu Kình im lặng rất lâu mới thật sự đặt tài liệu xuống. Sau đó đứng dậy đi về phía giường. Nệm khẽ lún xuống bên cạnh cô. Khoảng cách lập tức gần đến mức ngay cả nhiệt độ cơ thể người bên cạnh cũng trở nên rõ ràng hơn bình thường rất nhiều. Niệm An vô thức kéo chăn lên cao hơn một chút.
“Em ngủ đi.”
Giọng anh rất thấp. Hai người nằm cách nhau một khoảng vừa đủ. Không chạm vào nhau. Nhưng không hiểu sao Niệm An vẫn thấy suy nghĩ mình trở nên vô cùng hỗn loạn. Cô đâu phải cô gái nhỏ 16 tuổi ngồi cạnh bạn nam thầm mến mà trống ngực đập rộn ràng nữa chứ. Niệm An vừa bối rối, lại vừa cố tự trấn an bản thân. Trong bóng tối yên tĩnh, ngay cả tiếng hô hấp của nhau cũng nghe rất rõ, phảng phất có một cảm giác ám muội như tơ nhện bủa vây. Rất lâu sau, cô nghe thấy giọng Chu Kình vang lên bên cạnh. Rất thấp. Cũng rất khàn.
“Sau này đừng tùy tiện nói với đàn ông rằng em tin họ.”
Niệm An hơi mở mắt. Cô hiểu ý anh là gì, khẽ giọng phản bác.
“Nhưng anh đâu phải người khác.”
Không khí bỗng yên hẳn xuống. Một lúc rất lâu sau, Chu Kình mới thấp giọng nói:
“Đừng tin anh.”
Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn. Lần đầu tiên, Niệm An không dám đoán ý nghĩa thực sự sau câu nói của anh.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...