Chương 26
Tối hôm đó, stylist của Étoile Hoa đăng ảnh hậu trường lên nhóm nội bộ.
Trong số gần hai mươi tấm hình, có một tấm chụp rất mờ ở cuối hành lang.
Niệm An đang đứng cạnh cửa studio.
Chu Kình cúi đầu tháo chiếc thẻ nhân viên mắc vào tóc cô.
Ánh sáng trong hành lang rất tối.
Ngay cả gương mặt cũng không nhìn rõ hoàn toàn.
Nhưng khoảng cách giữa hai người lại đến mức gần như tách hẳn khỏi không gian xung quanh.
Phía dưới ảnh, stylist chỉ để đúng một câu:
[…Tôi cảm thấy mình không nên đứng ở đó.]
Cả nhóm lập tức bùng nổ.
Niệm An đang ngồi trong xe đọc mail, thấy điện thoại rung liên tục mới mở ra xem thử.
Sau đó suýt nữa bị sặc nước.
“Cái gì vậy?”
Chu Kình ngồi cạnh cô hơi nghiêng đầu nhìn sang.
Niệm An gần như lập tức tắt màn hình.
“Không có gì.”
Phản ứng quá nhanh khiến Chu Kình hơi nhướng mày.
“Em đang giấu anh chuyện gì à?”
“Không có thật.”
Tai cô bắt đầu nóng lên rất rõ.
Đúng lúc đó điện thoại lại rung tiếp.
[Lần đầu tiên em hiểu thế nào gọi là atmosphere.]
[Cứu mạng, Chu tổng nhìn chị ấy kiểu gì vậy???]
[Chó độc thân thật khổ quá mà.]
Niệm An gần như muốn tắt luôn nhóm chat.
“Em đỏ mặt gì vậy?”
Giọng Chu Kình vang lên bên cạnh.
“…Trong xe nóng thôi.”
Chu Kình nhìn cô hai giây.
Rồi rất bình tĩnh hạ điều hòa xuống thấp hơn.
“Bây giờ thì sao?”
“…”
Niệm An hoàn toàn không nói nổi nữa.
Cuối tuần, nhà họ Chu hẹn thử địa điểm cho tiệc đính hôn nhỏ trước lễ cưới năm sau.
Địa điểm là khách sạn mới của tập đoàn Mạnh thị phía đông thành phố.
Niệm An vừa bước vào sảnh đã nghe Chu Duệ Hi nhỏ giọng than:
“Tớ ghét mấy buổi kiểu này thật sự.”
“Vậy cậu còn đi cao gót 10cm?”
“Đó là lòng tự trọng cuối cùng của tớ.”
Niệm An bật cười.
Hôm nay cô mặc váy lụa màu champagne rất nhạt, tóc xõa tự nhiên sau vai.
Không quá nổi bật.
Nhưng lúc đi cùng Chu phu nhân vào sảnh tiệc, vẫn có không ít ánh mắt nhìn sang.
“Chu phu nhân.”
“Chu tiểu thư.”
Tiếng chào hỏi vang lên liên tục dọc đường.
Niệm An vẫn chưa hoàn toàn quen với cách người khác gọi mình như vậy.
Mỗi lần nghe vẫn vô thức khựng một chút rất nhẹ.
“Căng thẳng à?”
Giọng Chu Kình vang lên phía sau.
Niệm An quay đầu lại.
Anh vừa nói chuyện xong với quản lý khách sạn, đang đi về phía cô.
“Không có.”
“Em vừa đi vừa siết váy suốt năm phút rồi.”
“…Anh nhìn cả cái đó?”
Chu Kình rất tự nhiên đưa ly nước trong tay cho cô.
Nhưng Niệm An lại nghẹn mất nửa nhịp.
Đúng lúc đó, phía cửa lớn bỗng có tiếng động nhỏ.
Một nhóm khách khác vừa bước vào.
Người đi đầu là Mạnh Thời Uyên.
Vest đen.
Khí chất lạnh đến mức ngay cả quản lý đứng cạnh cũng vô thức hạ giọng khi nói chuyện với anh.
Mà Chu Vận đi bên cạnh thì hoàn toàn trái ngược.
Cô mặc váy xanh nhạt rất mềm, tóc buộc thấp sau gáy, đang cúi đầu đọc gì đó trên điện thoại.
Hai người vừa xuất hiện đã có không ít người chủ động tiến lên chào hỏi.
“Quan hệ hai người họ tốt thật.”
Chu Duệ Hi đứng cạnh nhỏ giọng cảm thán.
Niệm An nhìn theo vô thức gật đầu.
Đúng lúc đó, có một người đàn ông trẻ tuổi đi tới chào cô.
Là con trai đối tác từng gặp ở một bữa tiệc trước đây.
“Niệm tiểu thư.”
“Lâu rồi không gặp.”
Hai người đứng nói chuyện vài câu xã giao rất bình thường.
Người kia hình như khá hứng thú với công việc của cô, liên tục hỏi về triển lãm và giới thời trang.
Niệm An vẫn lịch sự đáp lời.
Cho tới lúc đối phương cười nói:
“Lần trước tôi còn tưởng cô chưa kết hôn.”
“…”
“Vì nhìn cô thật sự rất trẻ.”
Niệm An còn chưa kịp trả lời thì một bàn tay đã rất tự nhiên đặt nhẹ sau lưng cô.
Cảm giác áp bách truyền đến.
Chu Kình đứng cạnh cô từ lúc nào.
“Xin lỗi.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
“Cho tôi mượn Chu phu nhân một lát.”
Không khí xung quanh trầm xuống nửa giây rất ngắn.
Ngay cả người đàn ông đối diện cũng hơi khựng lại rồi nhanh chóng bật cười.
“Đương nhiên.”
Chu Kình rất tự nhiên dẫn Niệm An rời khỏi khu tiếp khách.
Bàn tay phía sau lưng cô vẫn chưa rời đi.
Không quá thân mật.
Nhưng lại mang theo cảm giác chiếm hữu rất rõ ràng lần đầu tiên.
Niệm An đi cạnh anh vài bước mới chậm chạp hoàn hồn.
“Anh làm gì vậy?”
“Cứu em.”
“…Hả?”
“Người đó muốn xin contact em.”
“Anh biết luôn?”
“Rất rõ.”
Niệm An nhìn nghiêng gương mặt anh dưới ánh đèn sảnh tiệc.
Biểu cảm vẫn rất bình tĩnh như thường ngày.
Nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy tâm trạng anh hình như không tốt lắm.
“Chu Kình.”
“Hửm?”
“Anh đang khó chịu à?”
Bước chân anh hơi chậm lại rất nhẹ.
Sau vài giây im lặng mới thấp giọng đáp:
“Có một chút.”
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...