Chương 25
Buổi chụp hình lần này được đặt ở khu Art Zone 798.
Niệm An tới nơi từ sáng sớm.
Cả khu nghệ thuật còn mang theo hơi lạnh rất nhạt sau cơn mưa đêm qua.
Stylist vừa kéo vali vừa than:
“Hôm nay studio bên cạnh lại đang sửa gì nữa rồi.”
Tiếng khoan từ cuối hành lang vọng tới từng đợt rất nhẹ.
Niệm An cúi đầu xem lịch chụp trên máy tính bảng.
“Bên cạnh là studio nào vậy?”
“Họa sĩ ấy.” Stylist thuận miệng đáp. “Chu Vận.”
Niệm An hơi ngẩng đầu.
Cái tên này cô từng nghe qua vài lần trong giới nghệ thuật.
Nghe nói tranh rất khó mua.
Người cũng rất khó hẹn.
“À.” Stylist như nhớ ra gì đó rồi bật cười. “Nghe nói bạn trai cô ấy còn khó hơn.”
Niệm An bật cười theo.
“Có khoa trương vậy không?”
“Em chưa gặp thôi.”
Đúng lúc đó, cửa studio đối diện mở ra.
Một cô gái mặc áo sơ mi trắng rộng bước ra ngoài.
Tay áo còn dính vài vệt màu chưa lau sạch.
Tóc buộc thấp rất tùy ý sau gáy.
Nhìn qua cực kỳ mỏng manh và sạch sẽ.
Nhưng ánh mắt lại mang cảm giác rất xa cách.
Stylist lập tức hạ giọng:
“Kia kìa.”
Niệm An vô thức nhìn theo.
Chu Vận đang đứng cúi đầu đọc gì đó trên điện thoại.
Vài giây sau, phía cuối hành lang có người đi tới.
Người đàn ông mặc vest đen rất đơn giản.
Khí chất lạnh đến mức gần như tách hẳn khỏi không gian nghệ thuật xung quanh.
Ngay cả trợ lý đi phía sau cũng không dám lên tiếng.
Chu Vận ngẩng đầu nhìn thấy người kia thì lập tức nhíu mày.
“Anh lại tới làm gì?”
Người đàn ông không đáp ngay.
Chỉ cúi đầu chỉnh lại phần cổ áo hơi lệch của cô rất tự nhiên.
“Đón em ăn sáng.”
“Em bảo em không đói.”
“Ừ.”
Giọng nam rất thấp.
“Nhưng anh thấy em nên ăn.”
Chu Vận còn định nói gì đó thì người kia đã đưa ly cà phê nóng vào tay cô trước.
Động tác quen thuộc đến mức rõ ràng không phải lần đầu.
Stylist đứng cạnh Niệm An nhìn cảnh đó rồi nhỏ giọng than:
“Em thấy chưa?”
“…”
“Nghe nói Mạnh tổng mỗi ngày đều ghé qua một lần.”
Niệm An bật cười rất khẽ.
Không hiểu sao cảnh tượng vừa rồi lại khiến cô hơi thất thần vài giây.
Rõ ràng tương tác giữa hai người kia không quá thân mật.
Nhưng lại có cảm giác rất khó chen vào.
Giống như nhịp sống đã hoàn toàn hòa vào nhau từ lâu.
“Niệm An.”
Giọng photographer kéo cô hoàn hồn.
“Bắt đầu được chưa?”
“Được.”
Buổi chụp kéo dài tới tận chiều.
Lúc nghỉ giữa giờ, Niệm An cầm điện thoại đi ra hành lang gọi cho tổng biên tập.
Đúng lúc đó cửa studio đối diện mở ra lần nữa.
Chu Vận ôm vài cuộn tranh đi ra ngoài.
Có lẽ vì đồ hơi nặng, cô loay hoay mãi vẫn không mở được cửa.
Niệm An theo phản xạ bước tới giúp.
“Để tôi giữ cửa cho.”
Chu Vận hơi ngẩng đầu lên.
“Cảm ơn.”
Khoảng cách gần hơn rồi, Niệm An mới nhận ra cô gái này thật sự rất đẹp.
Không phải kiểu sắc sảo.
Mà là cảm giác mềm và lạnh rất đặc biệt.
“Cô là Niệm An đúng không?”
Niệm An hơi bất ngờ.
“Cô biết tôi à?”
“Đọc Étoile Hoa rồi.”
Chu Vận nhìn cô vài giây rồi rất nhẹ gật đầu.
“Bài viết về Tinh Hải rất hay.”
Niệm An bật cười.
“Cảm ơn.”
Đúng lúc ấy, phía cuối hành lang lại vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Niệm An còn chưa kịp quay đầu đã nghe stylist phía xa hạ giọng:
“…Chu tổng?”
Cô khựng lại theo phản xạ.
Chu Kình vừa từ thang máy đi ra.
Áo sơ mi xám nhạt.
Trên tay còn cầm điện thoại.
Rõ ràng vừa tan họp là qua thẳng đây.
Ánh mắt anh gần như lập tức dừng trên người cô.
Chu Kình khẽ gật đầu rồi đi về phía Niệm An.
“Xong việc chưa?”
“Còn một set nữa.”
“Anh đợi em.”
Giọng anh rất tự nhiên.
Giống như chuyện tới đón cô tan làm là điều quá bình thường.
Chu Vận đứng cạnh nhìn hai người vài giây rồi rất khẽ cong khóe môi.
“Vậy tôi vào trước.”
Niệm An còn chưa kịp đáp thì cô ấy đã xoay người quay về studio.
Hành lang lại im ắng xuống.
“Anh sao lại qua đây?”
Niệm An nhìn Chu Kình.
“Anh xong việc sớm.”
Cô bật cười ngay lập tức.
“Lý do này có tin được không.”
Chu Kình nhìn cô vài giây.
Rồi rất tự nhiên đưa tay tháo dây chiếc thẻ nhân viên vẫn còn vướng trên tóc cô xuống.
Động tác quá gần khiến Niệm An vô thức ngừng thở nửa nhịp.
“Vướng rồi.”
Giọng anh rất thấp.
Đầu ngón tay vô tình lướt qua vành tai cô rất nhẹ trước khi thu về.
Mà đúng lúc đó, stylist phía xa vừa quay đầu nhìn sang.
Biểu cảm lập tức trở nên cực kỳ vi diệu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...