Chương 24
Triển lãm kiến trúc mùa hè của Hiệp hội Thiết kế Bắc Kinh được tổ chức vào cuối tháng bảy.
Tinh Hải là một trong những studio được mời tham gia khu trưng bày trung tâm.
Niệm An vốn không định đi.
Cho tới chiều hôm trước, tổng biên tập đột nhiên ném thư mời lên bàn cô.
“Em qua xem thử đi.”
“Em?”
“Bài về Tinh Hải vừa rồi phản hồi rất tốt.” Người phụ nữ chống tay lên bàn làm việc cô. “Nhân tiện xem có đào thêm được đề tài nào không.”
Niệm An nhìn thư mời vài giây.
“Chị chỉ muốn em đi nhìn Chu tổng thôi đúng không?”
“Tôi đâu có nói.”
Biểu cảm kia rõ ràng là có.
Triển lãm được tổ chức ở khu nghệ thuật phía tây thành phố.
Niệm An tới nơi lúc gần 7h tối.
Hôm nay cô mặc váy xám tro rất đơn giản, tóc búi thấp, gần như không có trang sức ngoài đôi khuyên tai kim cương nhỏ.
Vừa bước vào sảnh chính đã nghe thấy người bên cạnh nhắc tên Chu Kình.
“Bên kia đông thật.”
“Hình như mấy nhà đầu tư lớn đều tới.”
Niệm An vô thức nhìn theo hướng đó.
Khu trưng bày của Tinh Hải nằm giữa trung tâm triển lãm.
Mô hình khu văn hóa phía tây được đặt dưới ánh đèn trắng lạnh, cực kỳ bắt mắt.
Mà Chu Kình đang đứng cạnh mô hình nói chuyện với vài người.
Anh mặc vest đen rất đơn giản.
Không khác bình thường quá nhiều.
Nhưng không hiểu sao trong không gian kiểu này, cảm giác tồn tại của anh lại đặc biệt mạnh.
Niệm An đứng phía xa nhìn vài giây.
Rồi chợt nhận ra:
Có rất nhiều người đang nhìn anh.
Không chỉ nhà đầu tư.
Mà còn cả giới truyền thông, kiến trúc sư trẻ và vài cô gái ăn mặc cực kỳ tinh tế đứng quanh khu triển lãm.
“Niệm An!”
Một giọng nữ vang lên phía sau kéo cô hoàn hồn.
Là đàn chị cũ từng làm ở Étoile Hoa.
Hai người đứng nói chuyện vài câu rất nhanh.
Đúng lúc đó, người bên cạnh bỗng nhìn về phía khu trung tâm rồi bật cười.
“Người đứng cạnh Chu tổng là Lâm Tĩnh à?”
Niệm An theo phản xạ quay đầu lại.
Một người phụ nữ mặc suit trắng đang đứng cạnh Chu Kình.
Tóc ngắn.
Khí chất rất sắc sảo.
Hai người hình như đang nói về mô hình trước mặt.
Khoảng cách không quá gần.
Nhưng lại mang cảm giác rất quen thuộc.
“Cậu không biết à?” Đàn chị thuận miệng nói tiếp. “Hồi trước cô ấy từng làm chung dự án với Chu tổng.”
“…Vậy sao?”
“Ừ.” Người kia nhấp rượu. “Trong giới còn từng đồn hai người họ khá hợp.”
Niệm An im lặng mất nửa giây.
Không hiểu sao ly champagne trong tay đột nhiên trở nên hơi nhạt.
“Nhưng chắc chỉ là tin đồn thôi.” Đàn chị cười. “Kiểu người như Chu tổng nhìn đâu giống sẽ yêu đương công sở.”
Niệm An không đáp ngay.
Ánh mắt vẫn dừng phía xa.
Lâm Tĩnh đang cúi đầu xem tài liệu gì đó trong tay Chu Kình.
Hai người nói chuyện rất tự nhiên.
Rất ăn ý.
Thậm chí có vài khoảnh khắc, Niệm An còn cảm thấy sự xuất hiện này thật hài hoà.
Ít nhất cô ấy hiểu những bản vẽ đó.
Hiểu các thuật ngữ chuyên môn.
Hiểu vì sao anh cố chấp giữ lại khoảng sân trung tâm kia.
Một cảm giác rất lạ bỗng nhiên dâng lên trong lòng cô.
Không rõ ràng.
Nhưng lại khiến người ta khó chịu vô cớ.
“Niệm An?”
Đàn chị gọi cô một tiếng.
“Em sao vậy?”
“Không có gì.”
Niệm An rất nhanh dời mắt đi chỗ khác rồi nhấp một ngụm rượu.
Đúng lúc đó, phía bên kia, Chu Kình hình như cũng vừa ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh xuyên qua đám đông rồi dừng lại trên người cô gần như ngay lập tức.
Niệm An hơi khựng lại.
Chu Kình nói gì đó với người bên cạnh rồi đi thẳng về phía cô.
“Em tới rồi à?”
“Ừm.”
Anh đứng cạnh cô rất tự nhiên.
Khoảng cách gần hơn hẳn so với lúc nãy đứng cạnh Lâm Tĩnh.
“Anh bận thì không cần qua đâu.”
“Không bận.”
Chu Kình cúi đầu nhìn ly champagne trong tay cô.
“Hôm nay em uống rượu?”
“Có một chút.”
“Em chưa ăn tối.”
Niệm An ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh lại biết?”
“Em có ăn tối tử tế mấy khi đâu.”
Giọng anh rất bình thản.
Nhưng không hiểu sao câu đó lại khiến cảm giác khó chịu trong lòng Niệm An tan đi rất nhiều.
Đúng lúc đó, một phóng viên đi ngang qua nhận ra hai người.
“Chu tổng, Chu phu nhân.”
Niệm An gần như lập tức khựng lại.
Tai bắt đầu nóng lên theo phản xạ.
Mà Chu Kình thì chỉ rất bình tĩnh gật đầu chào.
“Có thể chụp hai người một tấm không?”
Người phóng viên cười hỏi.
Niệm An còn chưa kịp phản ứng thì Chu Kình đã rất tự nhiên đưa tay đỡ nhẹ sau lưng cô để cô tránh dòng người đi ngang qua phía sau.
Lòng bàn tay anh cách lớp vải mỏng áp lên eo cô rất khẽ, cuối cùng dừng lại, không rời đi.
Không quá thân mật.
Nhưng cũng hoàn toàn không còn là khoảng cách xã giao nữa.
“Đứng đây được không?”
Phóng viên vừa chỉnh máy vừa hỏi.
Chu Kình rất tự nhiên kéo Niệm An lại gần mình hơn một chút.
Niệm An gần như nghe rõ nhịp tim mình lệch đi nửa nhịp ngay khoảnh khắc đó.
Mà phía đối diện, Lâm Tĩnh vừa lúc quay đầu nhìn sang bên này.
Ánh mắt dừng trên bàn tay Chu Kình đặt sau eo cô vài giây rất ngắn.
Sau đó mới chậm rãi rời đi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...