Chương 23
Niệm An phát hiện dạo gần đây mình bắt đầu quen với việc có người chờ ở nhà.
Ý nghĩ đó xuất hiện vào một tối thứ tư rất bình thường.
Cô tăng ca tới gần 11h, lúc lái xe ra khỏi hầm Étoile Hoa mới chợt nhớ hôm nay Chu Kình đi Thượng Hải gặp bên đầu tư.
Theo lịch chắc phải mai mới về.
Không hiểu sao lúc dừng đèn đỏ, cô lại vô thức mở điện thoại nhìn tin nhắn của anh một lần.
Chỉ có đúng hai câu từ chiều.
[Anh lên máy bay rồi.]
[Em nhớ ăn tối.]
Rất Chu Kình.
Ngắn gọn đến mức nhiều khi Niệm An không phân biệt nổi anh đang quan tâm hay chỉ tiện nhắc.
Nhưng cô vẫn trả lời:
[Vâng.]
Sau đó còn tiện tay chụp ảnh ly cà phê trong studio gửi qua.
Ý nghĩa đại khái là:
Cô vẫn chưa ăn gì tử tế cả.
Bên kia im lặng gần nửa tiếng mới trả lời.
[Niệm An.]
Chỉ hai chữ.
Nhưng không hiểu sao cô lại bật cười giữa xe.
Chu Kình về Bắc Kinh lúc hơn 10h tối hôm sau.
Lúc mở cửa vào nhà, phòng khách chỉ bật một ngọn đèn nhỏ cạnh sofa.
Niệm An đang nằm nghiêng trên thảm xem ảnh bằng iPad.
Tóc xõa lung tung sau vai.
Ngay cả dép cũng đá sang một bên.
Nghe tiếng mở cửa cô mới ngẩng đầu lên.
“Anh về rồi à?”
“Ừ.”
Chu Kình cúi đầu thay giày.
Ánh mắt vô thức dừng trên người cô vài giây.
Không hiểu sao căn hộ lúc có người chờ mình về nhà luôn khác trước đây rất nhiều.
Niệm An ngồi dậy khỏi thảm rồi đi tới.
“Ăn tối chưa?”
“Ăn rồi.”
“Em không tin.”
Chu Kình bật cười rất khẽ.
“Lần này thật.”
Niệm An nhìn vali cạnh cửa.
“Đi có một ngày mà sao nhìn anh mệt vậy?”
“Bên kia họp hơi lâu.”
Cô rất tự nhiên đưa tay nhận áo khoác từ tay anh.
Động tác làm xong rồi mới hơi khựng lại một chút.
Dạo gần đây hình như khoảng cách giữa hai người đã gần hơn rất nhiều trong vô thức.
Ngay cả những động tác kiểu này cũng bắt đầu trở nên tự nhiên.
Mà Chu Kình hình như cũng không thấy có gì không đúng.
Anh đứng rất gần phía sau cô.
Gần đến mức Niệm An có thể cảm nhận rõ hơi lạnh còn sót lại trên áo anh từ bên ngoài.
“Mai em có đi công ty không?”
“Có.” Cô treo áo lên rồi quay đầu lại. “Sao vậy?”
“Mai anh rảnh buổi tối.”
Niệm An hơi ngẩn người.
“Hiếm thấy thật.”
“Ừ.”
“Vậy anh định làm gì?”
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi rất bình tĩnh đáp:
“Ăn cơm với vợ anh.”
Niệm An chết lặng mất hai giây.
Tai gần như lập tức nóng lên.
“…Anh đừng gọi vậy.”
“Gọi cái gì?”
“Anh biết mà.”
Chu Kình cúi đầu nhìn phản ứng của cô.
Ánh mắt rất thấp.
Cũng rất gần.
“Không phải sự thật à?”
Niệm An hoàn toàn không phản bác nổi.
Cuối cùng chỉ có thể quay mặt đi chỗ khác.
“Em đi lấy nước.”
Nhưng vừa bước được nửa bước, cổ tay cô đã bị giữ lại rất nhẹ.
Niệm An khựng người.
Bàn tay Chu Kình không dùng nhiều lực.
Chỉ là rất tự nhiên giữ cô lại trước khi cô đi mất.
Khoảng cách giữa hai người lập tức bị kéo gần hơn.
“Trốn gì vậy?”
Giọng anh rất thấp.
Niệm An gần như nghe rõ nhịp tim mình ngay khoảnh khắc đó.
“Em không có.”
“Ừ.”
Chu Kình nhìn cô vài giây.
Ánh mắt dừng trên gương mặt cô lâu hơn bình thường rất nhiều.
Rồi rất chậm rãi buông tay ra trước.
Không khí lắng xuống một nhịp rất lạ.
Niệm An cúi đầu nhìn cổ tay mình.
Nơi vừa bị anh giữ qua dường như vẫn còn nóng rất rõ.
Mà phía đối diện, Chu Kình cũng im lặng vài giây mới dời mắt đi nơi khác.
Thật ra ngay cả chính anh cũng nhận ra:
Dạo gần đây mình càng lúc càng khó giữ khoảng cách với cô hơn trước.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...