Chương 22
Chu Kình bắt đầu nhận ra mình dạo gần đây không còn đóng cửa phòng làm việc nữa. Là một thói quen thay đổi rất nhỏ. Nhỏ đến mức ban đầu ngay cả bản thân anh cũng không để ý.
Trước đây lúc làm việc, anh luôn cần tuyệt đối yên tĩnh. Cửa phòng sẽ đóng lại. Điện thoại để im lặng. Ngay cả Chu Duệ Hi cũng không dám tùy tiện đi vào. Nhưng không biết từ lúc nào, cửa phòng thường chỉ khép hờ. Có hôm gần nửa đêm, anh đang xem bản vẽ thì nghe thấy tiếng mở cửa ngoài hành lang.
Rất nhẹ.
Sau đó là tiếng Niệm An thay giày. Rồi đi ngang qua phòng làm việc.
Có lúc cô sẽ dừng lại hỏi: “Anh còn chưa ngủ à?”
Có lúc chỉ tiện tay đặt cho anh cốc nước nóng rồi đi tiếp. Mà anh hình như cũng dần quen với chuyện lúc ngẩng đầu khỏi màn hình sẽ nhìn thấy cô đi ngang qua hành lang vào giờ rất muộn.
Giống như một loại nhịp sống rất tự nhiên. Cho tới tối hôm đó. Chu Kình vừa họp xong với bên đầu tư thì nghe tiếng động ngoài cửa. Anh theo phản xạ ngẩng đầu lên. Nhưng hành lang lại tối om.
Không có ai. Căn hộ yên tĩnh đến mức hơi trống trải.
Anh nhìn đồng hồ mới nhớ ra, hôm nay Niệm An có tiệc tối với bên thời trang, chắc sẽ về rất muộn. Ý nghĩ đó xuất hiện chưa tới hai giây, Chu Kình đã hơi khựng lại. Rồi vô thức dời mắt khỏi cửa phòng. Không hiểu sao anh lại bắt đầu để ý chuyện này từ lúc nào.
Niệm An về nhà lúc gần 1h sáng. Cô vừa mở cửa đã nhìn thấy ánh đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng. Không hiểu sao khóe môi vô thức cong lên rất nhẹ.
“Anh còn chưa ngủ à?”
Niệm An đi ngang qua cửa phòng như thường lệ. Chu Kình đang đứng cạnh bàn xem mô hình.
Nghe tiếng cô mới ngẩng đầu lên.
“Về rồi?”
“Ừm.”
Niệm An bước vào trong rồi tiện tay tháo khuyên tai đặt xuống bàn.
“Tiệc chán quá.”
“Bị ép uống rượu?”
“Có một chút.”
Cô vừa nói vừa cúi đầu mở tủ tìm nước lạnh. Có lẽ vì hơi chóng mặt sau khi uống rượu, động tác của cô chậm hơn bình thường. Chu Kình nhìn cô vài giây rồi rất tự nhiên đưa tay giữ cánh cửa tủ lạnh giúp cô.
Khoảng cách giữa hai người lập tức gần hơn rất nhiều. Niệm An hơi khựng lại. Mùi hương rất nhạt trên áo sơ mi anh theo khoảng cách gần mà trở nên rõ ràng hơn hẳn.
“Em uống bao nhiêu?”
“Không nhiều.”
“Vậy sao mặt đỏ thế?”
Giọng anh rất thấp. Ánh đèn từ tủ lạnh hắt lên gương mặt Niệm An thành một màu trắng lạnh rất mỏng. Cô ngẩng đầu nhìn anh theo phản xạ. Khoảng cách gần đến mức ngay cả hô hấp của nhau cũng nghe rất rõ. Niệm An đột nhiên nhớ tới tối hôm trước lúc Chu Kình đứng phía sau sấy tóc cho mình.
Cảm giác đầu ngón tay anh lướt qua gáy dường như vẫn còn rất rõ. Cô vô thức dời mắt đi trước.
“Trong tiệc nóng thôi.”
Chu Kình nhìn cô thêm vài giây rồi mới rất khẽ “ừ” một tiếng. Nhưng bàn tay vẫn chưa rời khỏi cánh cửa tủ lạnh. Không khí trùng xuống một nhịp rất lạ. Đúng lúc đó điện thoại Niệm An rung lên. Là Chu Duệ Hi.
Cô gần như lập tức cúi đầu mở máy như tìm được lý do để thoát khỏi bầu không khí vừa rồi.
[Về chưa???]
[Về rồi.]
[Hôm nay có một tên cứ đứng cạnh cậu hỏi xin contact luôn đấy.]
Niệm An bật cười.
[Vậy sao cậu không cho?]
[Tớ bảo cậu kết hôn rồi.]
[Người ta nói gì?]
[Người ta nói nhìn cậu không giống đã kết hôn chút nào.]
Niệm An còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đã bị người bên cạnh rất tự nhiên rút đi.
“…”
Cô ngẩng đầu. Chu Kình cúi mắt nhìn màn hình điện thoại cô vài giây. Ánh mắt rất bình tĩnh.
Nhưng không hiểu sao Niệm An lại cảm thấy bầu không khí quanh anh hơi lạnh xuống.
“Anh làm gì vậy?”
Chu Kình không trả lời ngay. Một lúc sau mới đặt điện thoại xuống bàn.
“Không giống chỗ nào?”
“…Hả?”
“Đã kết hôn.”
Giọng anh rất thấp. Niệm An nhìn anh mất hai giây mới phản ứng được anh đang nói chuyện vừa rồi. Tai cô gần như lập tức nóng lên.
“Em đâu biết, không cho anh nhìn điện thoại của em.”
“Ừ.”
Chu Kình cúi đầu nhìn cô.
Khoảng cách vẫn rất gần.
“Anh cũng thấy không giống lắm.”
Tim Niệm An bỗng lệch mất một nhịp.
“Chu Kình…”
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì người phía đối diện đã rất tự nhiên đưa tay gạt nhẹ sợi tóc dính bên má cô ra sau tai.
Động tác rất chậm. Đầu ngón tay vô tình lướt qua vành tai nóng lên của cô rất nhẹ. Niệm An gần như cứng người ngay tại chỗ. Mà Chu Kình hình như cũng nhận ra phản ứng của cô. Bàn tay anh dừng lại rất khẽ rồi mới chậm rãi thu về.
Không khí giữa hai người yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa ngoài cửa kính. Một lúc sau, Chu Kình mới thấp giọng nói:
“Đi ngủ đi.”
Giọng vẫn ổn định như thường ngày. Chỉ là lúc xoay người đi về phía bàn làm việc, đầu ngón tay anh vô thức siết lại rất nhẹ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...