Chương 21
Thời tiết Bắc Kinh càng vào tháng bảy càng nóng.
Ngay cả ban đêm cũng mang theo hơi oi rất nhạt.
Niệm An tan làm lúc gần 11h, vừa bước ra khỏi tòa soạn đã nhận được tin nhắn của Chu Kình.
[Anh đang ở dưới.]
Cô hơi ngẩn người.
Lúc xuống tới hầm xe mới phát hiện chiếc xe quen thuộc đang đỗ cạnh cột số B17.
Chu Kình ngồi ở ghế sau xem tài liệu.
Cửa xe mở ra từ bên trong ngay lúc cô tới gần.
“Sao anh lại qua đây?”
“Tiện đường.”
Niệm An nhìn anh hai giây rồi bật cười.
“Anh biết câu này bây giờ không còn đáng tin nữa không?”
Chu Kình không đáp.
Chỉ khép laptop lại để sang một bên.
Niệm An lên xe rồi tựa đầu ra sau ghế.
“Hôm nay em tưởng anh còn ở công trường.”
“Xong sớm.”
Xe chậm rãi rời khỏi bãi đỗ.
Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố kéo dài thành những dải sáng mờ nhòe trong đêm.
Niệm An cúi đầu tháo khuyên tai.
Có lẽ vì làm việc cả ngày, động tác của cô chậm hơn bình thường một chút.
Đúng lúc xe phanh nhẹ trước đèn đỏ, chiếc khuyên trong tay bất cẩn rơi xuống khe ghế.
“…”
Niệm An cúi người tìm thử vài lần nhưng không với tới được.
“Để anh.”
Giọng Chu Kình vang lên bên cạnh.
Anh hơi nghiêng người qua phía cô.
Khoảng cách lập tức gần đến mức Niệm An gần như ngửi thấy cả mùi hương rất nhạt trên cổ tay áo anh.
Không gian ghế sau vốn đã hẹp.
Mà tư thế hiện tại lại càng gần hơn bình thường rất nhiều.
Niệm An vô thức nín thở một chút.
Chu Kình đưa tay tìm xuống khe ghế cạnh chân cô.
Mu bàn tay rất khẽ lướt qua mắt cá chân cô dưới lớp váy dài.
Chỉ thoáng qua thôi.
Nhưng Niệm An vẫn cảm thấy cả người mình hơi cứng lại rất vô lý.
“Thấy rồi.”
Giọng anh rất thấp.
Chu Kình ngồi thẳng lại rồi đặt chiếc khuyên vào lòng bàn tay cô.
“Cảm ơn.”
Niệm An cúi đầu nhận lấy.
Đầu ngón tay hai người chạm nhau rất ngắn.
Không ai nói thêm gì.
Nhưng không khí trong xe lại đột nhiên yên tĩnh đến mức hơi kỳ lạ.
Ngay cả tài xế phía trước cũng vô thức giảm nhỏ âm thanh radio xuống.
Niệm An quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính.
Một lúc sau mới nhận ra tai mình nóng lên rất rõ.
Về tới nhà đã gần 12h.
Chu Kình vẫn vào phòng làm việc như thường lệ.
Niệm An tắm xong đi ngang qua hành lang thì thấy cửa phòng vẫn mở hé.
Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống sàn gỗ thành một khoảng rất dài.
Cô đứng ngoài cửa vài giây rồi mới gõ nhẹ.
“Anh còn chưa ngủ à?”
“Ừ.”
Chu Kình đang cúi đầu xem mô hình.
Nghe tiếng cô mới ngẩng lên.
Tóc Niệm An còn hơi ướt sau khi tắm.
Áo ngủ màu trắng rất mỏng.
Dưới ánh đèn nhìn mềm hơn ban ngày rất nhiều.
Ánh mắt Chu Kình dừng trên người cô lâu hơn bình thường nửa nhịp rồi mới dời đi.
“Em lại không sấy tóc.”
“Em lười.”
Niệm An đi vào trong rất tự nhiên rồi ngồi xuống sofa cạnh cửa sổ.
Chu Kình nhìn cô vài giây.
Sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Niệm An còn chưa kịp hỏi thì vài phút sau anh đã quay lại cùng máy sấy tóc.
“…”
“Ngồi yên.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Niệm An ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh định làm thật à?”
“Không thì em định để vậy ngủ?”
Cô còn chưa kịp phản ứng thì Chu Kình đã đứng phía sau sofa cắm điện máy sấy.
Tiếng gió ấm rất nhanh vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Niệm An hơi cứng người lúc bàn tay anh rất khẽ luồn qua tóc mình.
Động tác không quá thuần thục.
Nhưng lại cực kỳ cẩn thận.
Nhiệt độ từ đầu ngón tay anh xuyên qua tóc, thỉnh thoảng vô tình chạm vào gáy cô rất nhẹ.
Niệm An vô thức siết chặt tay áo mình.
Không hiểu sao cảm giác này còn đáng sợ hơn lúc bị anh ôm eo ở tiệc tối.
Khoảng cách quá gần.
Mà lại yên tĩnh quá mức.
Ngay cả tiếng hô hấp của nhau cũng nghe rất rõ.
“Anh học từ đâu vậy?”
“Kĩ năng sinh tồn cơ bản.”
“Khó tin thật.”
“Ừ.”
Giọng Chu Kình mang theo chút bất lực hiếm thấy.
Máy sấy dừng lại sau vài phút.
Không khí trong phòng lập tức trầm hơn hẳn.
Chu Kình cúi người tắt nguồn điện.
Khoảng cách giữa hai người lúc đó lại một lần nữa gần đến mức Niệm An chỉ cần quay đầu là gần như chạm vào anh. Dạo gần đây những khoảnh khắc này xuất hiện ngày một nhiều, hoặc có thể cô nhạy cảm hơn, không còn tự tại như trước nữa.
Cô vô thức ngẩng mắt lên.
Ánh nhìn hai người chạm nhau rất ngắn dưới ánh đèn vàng dịu.
Niệm An đột nhiên nhận ra:
Hình như mình chưa từng ở gần Chu Kình thế này trước đây.
Quá gần.
Gần đến mức cô có thể nhìn rõ cả đường nét rất nhạt nơi đáy mắt anh sau một ngày làm việc dài.
Mà Chu Kình hình như cũng khựng lại một chút.
Rất nhẹ.
Sau đó anh đứng thẳng người lên trước.
“Xong rồi.”
Giọng vẫn ổn định như bình thường.
Chỉ là lúc xoay người đặt máy sấy xuống bàn, đầu ngón tay anh vô thức siết nhẹ thêm một chút.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...