Chương 20
Bài viết về Tinh Hải được đăng đúng ngày mưa đầu tháng bảy.
Ngay từ sáng sớm, điện thoại của Niệm An đã rung liên tục.
Mail từ đối tác.
Tin nhắn trong nhóm nội bộ.
Ngay cả tổng biên tập cũng hiếm hoi nhắn riêng cho cô một câu:
[Lần này làm rất tốt.]
Niệm An đang ngồi trong xe chờ đèn đỏ, nhìn tin nhắn vài giây rồi bật cười rất nhẹ.
Cô tiện tay mở lại bài viết.
Ảnh bìa là khoảng sân trung tâm của khu văn hóa phía tây.
Ánh sáng xuyên qua mái kính rơi xuống nền đá trắng thành từng dải rất dài.
Phía dưới chỉ có một câu ngắn:
“Khoảng trống đôi khi mới là thứ khiến con người muốn ở lại.”
Đèn giao thông chuyển xanh đúng lúc đó.
Niệm An đặt điện thoại xuống rồi tiếp tục lái xe về tòa soạn.
Phản ứng của bài viết tốt hơn dự kiến rất nhiều.
Ngay cả mấy biên tập viên trước giờ không hứng thú với kiến trúc cũng bắt đầu chủ động hỏi cô về Tinh Hải.
“Chu tổng thật sự tự sửa bản vẽ tới 3h sáng à?”
“Đoạn viết về studio cũ hay thật.”
“Ảnh công trường đẹp ghê.”
Niệm An ôm cốc cà phê ngồi nghe một lúc rồi mới bật cười.
“Các người bình thường đâu quan tâm mấy thứ này.”
“Vì trước đây người ta viết chung chung quá.”
Tổng biên tập vừa đi ngang qua đã thuận miệng chen vào:
“Không phải ngành kiến trúc chán.”
Người phụ nữ đặt tập tài liệu xuống bàn cô.
“Là vì đa số người được phỏng vấn không biết nói chuyện.”
Niệm An cúi đầu lật thử.
Là bản in phản hồi từ phía Tinh Hải.
Phần lớn đều rất tốt.
Ngay cả vài kiến trúc sư nổi tiếng trong ngành cũng chia sẻ lại bài viết.
“Chu tổng đọc chưa?”
“Chắc rồi.”
“Anh ấy nói gì?”
Niệm An hơi khựng lại.
Thật ra sáng nay Chu Kình chỉ nhắn cho cô đúng một câu.
[Bài viết rất tốt.]
Hết thật.
Đúng kiểu anh sẽ nói.
Nhưng không hiểu sao cô vẫn nhớ câu đó cả ngày.
Buổi tối hôm đó Chu Kình về muộn.
Niệm An đang ngồi ở bàn ăn sửa ảnh thì nghe tiếng mở cửa ngoài phòng khách.
Cô theo phản xạ nhìn đồng hồ.
12h21.
“Anh lại chưa ăn tối?”
“Ăn rồi.”
Chu Kình tháo đồng hồ đặt xuống bàn.
Niệm An nhìn anh vài giây rồi rất thẳng thắn:
“Em không tin.”
Chu Kình im lặng hai giây.
“Ăn cà phê.”
Niệm An bật cười thành tiếng.
“Cái đó gọi là ăn à?”
Cô đứng dậy đi mở tủ lạnh rất tự nhiên.
Động tác quen thuộc đến mức ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra từ lúc nào chuyện nấu đồ ăn khuya cho Chu Kình đã thành thói quen.
Mười phút sau, hai người lại ngồi ở bàn ăn như mọi lần.
Chu Kình ăn phần mì cô vừa làm.
Niệm An ngồi đối diện chỉnh ảnh trên laptop.
“Ngày mai em còn qua công trường không?”
“Không.” Cô lắc đầu. “Mai em phải chụp bìa.”
“Về muộn?”
“Chắc vậy.”
Chu Kình rất khẽ “ừ” một tiếng.
Căn hộ yên tĩnh trở lại.
Tiếng đũa chạm vào thành bát rất nhẹ.
Ngoài cửa kính, mưa đêm vẫn còn chưa dứt.
Niệm An chỉnh xong ảnh cuối cùng mới ngẩng đầu lên.
“À đúng rồi.”
“Hửm?”
“Hôm nay mọi người ở tòa soạn đều nói anh rất đáng sợ.”
Chu Kình gần như không phản ứng.
“Ừ.”
“Anh còn ‘ừ’?”
“Anh vốn không dễ gần.”
Niệm An chống cằm nhìn anh.
“Thật ra cũng không hẳn.”
“Vì em quen rồi.”
Câu nói quá tự nhiên khiến cô hơi khựng lại.
Ánh đèn trên bàn ăn rất thấp.
Lúc Chu Kình cúi đầu uống nước, hàng mi đổ xuống sống mũi thành một bóng rất nhạt.
Không hiểu sao anh lại nhớ tới một chuyện cũ.
Khi ấy anh khoảng hai mươi tám tuổi.
Tinh Hải vừa ổn định chưa lâu.
Có lần tan họp ở khách sạn Tinh Hồ, anh đi ngang sảnh tầng dưới đúng lúc nhìn thấy Chu Duệ Hi và Niệm An đứng cạnh cửa kính nói chuyện với vài người bạn.
Hình như vừa xảy ra chuyện gì rất buồn cười.
Niệm An cười đến mức cả đôi mắt cũng cong lên.
Mái tóc dài xõa xuống vai.
Ánh đèn phản lên gương mặt cô sáng đến mức gần như chói mắt.
Chu Kình lúc đó vô thức khựng bước một chút.
Rồi rất nhanh lại tiếp tục đi về phía thang máy.
Chỉ là suốt quãng đường lên tầng trên, anh đều có cảm giác rất kỳ lạ.
Không thể khớp cô gái vừa rồi với cô bé ngày xưa chuyên trốn sau lưng Chu Duệ Hi mỗi lần gây họa.
Thì ra bây giờ rực rỡ đến thế, xinh đẹp đến thế.
Khi ấy anh thật ra cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ cảm thấy…
Người trẻ tuổi đứng cạnh nhau hình như lúc nào cũng tự nhiên hơn.
Còn mình thì đã qua cái tuổi đó từ lâu rồi. Hai con người sẽ gần như chẳng có giao điểm gì trong thế giới này ngoài những lần lướt qua trong vài buổi tiệc. Cùng một không gian, cô có thể giới của cô, anh có chiến trường của anh. Cảm giác đó thế nào nhỉ… không quá khó chịu, nhưng cũng không thoải mái…
“Anh nhìn gì vậy?”
Giọng Niệm An kéo anh về hiện tại.
Chu Kình hoàn hồn khỏi dòng suy nghĩ rất ngắn vừa thoáng qua.
“Không có gì.”
Anh dời mắt đi chỗ khác rồi cúi đầu tiếp tục ăn phần mì đã hơi nguội.
Chỉ là lúc này anh mới chợt nhận ra.
Dư vị đó, thì ra mình chưa hề quên...
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...