Chương 19
Series về Tinh Hải được duyệt nhanh hơn Niệm An tưởng.
Sau khi xem bản thảo đầu tiên, tổng biên tập gần như lập tức quyết định đẩy lên thành chuyên đề trọng điểm của số tháng sau.
“Em viết tốt hơn tôi nghĩ đấy.”
Người phụ nữ đặt bản in xuống bàn rồi nhìn cô.
“Ít nhất đọc xong không còn cảm giác đây là bài giới thiệu doanh nghiệp.”
Niệm An bật cười.
“Ý chị là trước đó rất giống quảng cáo à?”
“Rất giống.”
Cả phòng họp đều bật cười theo.
“Nhưng bây giờ ổn hơn nhiều.” Tổng biên tập lật thêm vài trang. “Đặc biệt đoạn viết về studio cũ của Tinh Hải.”
Niệm An cúi đầu nhìn bản thảo trong tay mình.
Thật ra ngay cả cô cũng không ngờ phần đó lại viết thuận đến vậy.
Có lẽ vì dạo gần đây cô nhìn thấy Chu Kình làm việc quá nhiều.
Cho nên lúc viết về anh, cuối cùng cũng không còn chỉ là “Chu tổng của Tinh Hải” nữa.
Mà là một người thật sự sống cùng những bản vẽ đó rất lâu.
“À đúng rồi.” Tổng biên tập chợt nhớ ra. “Tuần sau em đi công trường với Chu tổng một chuyến nhé.”
Niệm An ngẩng đầu.
“Công trường?”
“Ừ.” Người phụ nữ gật đầu. “Bài này thiếu hình thực tế.”
Một biên tập bên cạnh lập tức than trời:
“Em nghe nói công trường của Tinh Hải cực kỳ đáng sợ.”
“Tại sao?”
“Chu tổng rất khó tính.”
Niệm An im lặng hai giây rồi bật cười rất nhẹ.
Không hiểu sao dạo gần đây cô nghe câu này càng lúc càng nhiều.
Hôm đi công trường trời rất nóng.
Niệm An vừa xuống xe đã bị gió nóng đầu hè thổi tới mức phải nheo mắt lại.
Khu văn hóa phía tây hiện vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện phần kết cấu cuối cùng.
Khắp nơi đều là tiếng máy móc và tiếng kim loại va chạm.
Một nhân viên phụ trách dẫn cô vào bên trong.
“Chu tổng vẫn đang họp ở khu phía đông.”
“Cảm ơn.”
Niệm An đội mũ bảo hộ rồi đi theo người kia qua dãy hành lang tạm dựng.
Đây là lần đầu tiên cô thật sự nhìn thấy Chu Kình trong môi trường làm việc của anh.
Không phải phòng họp.
Không phải tiệc xã giao.
Mà là công trường.
Người đàn ông đứng giữa tầng hai đang nói chuyện với kỹ sư kết cấu.
Áo sơ mi xám rất đơn giản.
Tay áo xắn lên tới khuỷu.
Ngay cả giọng nói cũng lạnh hơn bình thường rất nhiều.
Niệm An đứng phía dưới nhìn vài giây mới phát hiện:
Hóa ra Chu Kình ở công trường hoàn toàn khác lúc ở nhà.
Rất tập trung.
Rất sắc.
Thậm chí còn mang cảm giác áp lực rõ ràng.
“Phần này sửa lại.”
Anh cúi đầu nhìn bản vẽ.
“Ánh sáng sẽ bị chắn.”
Người phía đối diện giải thích gì đó rất nhanh.
Chu Kình im lặng nghe hết rồi mới nói:
“Tôi đã nhắc chuyện này từ tháng trước.”
Không cao giọng.
Nhưng cả khu tầng hai đều yên tĩnh đi rất rõ.
Niệm An đứng dưới nhìn một lúc rồi mới hiểu vì sao nhân viên Tinh Hải lại sợ anh như vậy.
Không phải kiểu nóng tính.
Mà là vì Chu Kình quá chuẩn xác.
Anh nhớ hết mọi thứ.
Cũng không chấp nhận sai sót lặp lại.
“Niệm tiểu thư?”
Người bên cạnh khẽ gọi cô.
“À.”
Niệm An hoàn hồn.
“Chu tổng chắc còn khoảng mười phút nữa.”
“Không sao.”
Cô đứng cạnh lan can nhìn quanh công trình.
Ánh sáng buổi chiều xuyên qua phần mái kính chưa hoàn thiện, rơi xuống khoảng sân trung tâm thành từng lớp rất đẹp.
Ngay cả giữa bụi công trường và tiếng máy móc hỗn loạn, nơi này vẫn có cảm giác rất thoáng.
Rất tự do.
Niệm An lấy máy ảnh ra chụp thử vài tấm.
Đúng lúc đó, phía sau bỗng vang lên giọng Chu Kình.
“Sao không đứng trong bóng râm?”
Niệm An quay đầu lại.
Anh đã xuống tầng từ lúc nào.
Khoảng cách rất gần.
Ngay cả mùi nắng và bụi công trường trên áo anh cô cũng ngửi thấy rất rõ.
“Em đang chụp ảnh.”
“Ở đây nóng.”
Chu Kình rất tự nhiên đưa chai nước trong tay cho cô.
Niệm An nhận lấy theo phản xạ.
Ngón tay hai người chạm nhau thoáng qua.
Rất ngắn thôi.
Nhưng không hiểu sao cô vẫn vô thức siết nhẹ chai nước thêm một chút.
“Em tưởng anh còn đang họp.”
“Xong rồi.”
Chu Kình cúi đầu nhìn ảnh trên máy cô.
“Chụp phần sân à?”
“Ừm.” Niệm An đưa máy ảnh cho anh xem. “Em thích chỗ này.”
Ánh mắt Chu Kình dừng trên màn hình vài giây.
Rồi rất khẽ “ừ” một tiếng.
“Anh cũng vậy.”
Gió nóng từ công trường thổi qua giữa khoảng không rất lớn.
Mũ bảo hộ của Niệm An bị lệch nhẹ sang một bên.
Chu Kình nhìn thấy trước.
Anh gần như theo phản xạ đưa tay chỉnh lại quai mũ cho cô.
Động tác rất tự nhiên.
Rất ngắn.
Nhưng lúc ngón tay anh lướt qua tóc mai mình, Niệm An vẫn khựng lại mất nửa nhịp.
Khoảng cách giữa hai người lúc đó thật sự quá gần.
Gần đến mức cô có thể nhìn rõ cả đường nét rất nhạt nơi mí mắt anh dưới ánh nắng.
Chu Kình hình như cũng nhận ra điều gì đó.
Bàn tay anh dừng lại rất khẽ rồi mới thu về.
Không khí giữa hai người bỗng yên xuống một nhịp rất lạ.
Đúng lúc đó, một kỹ sư phía xa chạy tới gọi Chu Kình.
“Chu tổng.”
Anh quay đầu lại đáp một tiếng rồi mới nhìn Niệm An.
“Em đứng trong bóng râm đợi anh.”
“Ừm.”
Chu Kình đi rồi, Niệm An mới chậm chạp cúi đầu mở nắp chai nước.
Lòng bàn tay không hiểu sao vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác ngón tay anh vừa chạm qua tóc mình.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...