Chương 1
Niệm An tan làm lúc gần 9h tối.
Cửa kính tòa nhà Étoile Hoa vừa mở ra, gió đêm Bắc Kinh đã thốc thẳng vào mặt khiến cô vô thức kéo cao cổ áo khoác.
Đèn quảng cáo bên kia đường vẫn sáng trắng.
Xe cộ nối thành hàng dài.
Điện thoại trong túi rung lên đúng lúc cô cúi đầu gọi xe.
Niệm An nhìn màn hình vài giây rồi mới bắt máy.
“Con tan làm chưa?” Giọng mẹ cô vang lên.
“Rồi ạ.”
“Về nhà đi.”
Niệm An đứng dưới mái hiên trước cửa tòa soạn, nhìn dòng người qua lại ngoài đường.
“Muộn rồi mà mẹ.”
“Ba con cũng đang ở nhà.” Người phụ nữ dừng một chút rồi nói tiếp. “Nhà họ Tần vừa gửi quà tới.”
Ngón tay cô siết nhẹ quanh điện thoại.
Lại là nhà họ Tần.
Từ đầu năm đến giờ, cái tên này gần như xuất hiện trong mọi bữa cơm của nhà họ Niệm.
Niệm An không đáp ngay.
Đầu bên kia tiếp tục nói rất bình thản, giống như đang nhắc một chuyện hoàn toàn bình thường.
“Cuối tuần này sắp xếp thời gian gặp mặt một lần đi. Dù sao hai nhà cũng đã nói chuyện đến mức này rồi.”
“Mẹ.”
“Con còn muốn kéo dài tới bao giờ?”
Gió đêm lùa qua khoảng trống giữa hai tòa nhà, mang theo mùi mưa rất nhạt.
Niệm An nhìn ánh đèn phản chiếu trên mặt đường một lúc mới lên tiếng.
“Con thật sự không muốn.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Con còn muốn gì hơn nữa?”
Niệm An khẽ nhíu mày.
“Mẹ.”
Cô tựa lưng vào cột đá trước cửa tòa soạn.
Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của cô là một cuộc sống đáng mơ ước.
Ba cô là Niệm Chính Đình, người sáng lập Niệm thị Capital. Mấy năm gần đây tuy đã lui về phía sau nhưng trong giới đầu tư ở Bắc Kinh vẫn rất có tiếng nói.
Mẹ cô xuất thân từ nhà họ Tống, trước kia học tài chính ở London rồi về nước tiếp quản một phần quỹ gia đình. Hai người kết hôn hơn 30 năm, chưa từng cãi nhau lớn trước mặt con cái, chưa từng để truyền thông có cơ hội viết bất kỳ scandal nào.
Bữa sáng luôn đúng giờ.
Tiệc xã giao luôn đi cùng nhau.
Ngày kỷ niệm kết hôn mỗi năm đều có hoa được đưa tới nhà.
Chỉ là Niệm An chưa từng thấy họ giống một cặp vợ chồng yêu nhau.
Căn biệt thự nhà họ Niệm rất lớn.
Lớn đến mức có những ngày cô xuống ăn sáng xong rồi đi học, cả ngày không gặp lại ba mình thêm lần nào dù hai người vẫn ở cùng một nhà.
Lúc nhỏ cô từng hỏi mẹ tại sao ba luôn ngủ ở phòng làm việc mỗi khi về muộn.
Mẹ cô chỉ cười rồi nói người lớn bận công việc là chuyện bình thường.
Sau này lớn thêm một chút, Niệm An mới hiểu.
Trong giới của họ, hôn nhân vốn dĩ không cần quá nhiều tình cảm.
Phù hợp mới quan trọng.
Môn đăng hộ đối.
Quan hệ ổn định.
Lợi ích lâu dài.
Ngược lại, những cặp đôi thật sự kết hôn vì yêu trong giới thượng lưu mới thường trở thành đề tài bàn tán sau cùng.
Có người ngoại tình.
Có người ly hôn kiện tụng.
Có người chia tài sản đến mức lên cả tin tài chính.
Mẹ cô từng nói một câu rất nhẹ nhàng.
“Tình cảm là thứ thay đổi nhanh nhất.”
Khi ấy Niệm An mới học đại học năm 2.
Cô còn nhớ lúc đó mình cúi đầu ăn cơm, không biết phải đáp lại thế nào.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dài rất khẽ.
“Niệm An, mẹ không bắt con phải yêu người ta ngay lập tức. Nhưng nhà họ Tần thật sự rất phù hợp.”
Cô im lặng.
Nhà họ Tần kinh doanh chuỗi khách sạn và giải trí, mấy năm gần đây mở rộng rất nhanh ở phía nam.
Người mà gia đình muốn cô gặp là Tần Dục.
31 tuổi.
Học ở nước ngoài nhiều năm.
Ảnh chụp trên tạp chí tài chính lúc nào cũng mặc vest chỉnh tề.
Nếu không tính những tin đồn đổi bạn gái liên tục và vài lần bị chụp say rượu ở club lúc nửa đêm, từ góc độ gia cảnh thật ra đúng là “rất phù hợp”.
Niệm An từng gặp anh ta một lần ở tiệc sinh nhật của người quen.
Tần Dục khi ấy cầm ly rượu đứng giữa đám đông, nói chuyện với ai cũng cười rất tự nhiên.
Nhưng ánh mắt nhìn người khác lại giống như đang đánh giá một món đồ thú vị.
Niệm An không thích cảm giác đó.
Xe cô gọi cuối cùng cũng dừng lại bên đường.
“Con lên xe đây.”
“Tối nay về nhà đi.”
“Mai con còn đi làm sớm.”
“Niệm An.”
Giọng mẹ cô dịu xuống đôi chút.
“Ba mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi.”
Cô nhìn dòng xe phía trước rồi đáp nhỏ.
“Con biết.”
Sau khi cúp máy, Niệm An đứng yên ngoài đường thêm vài giây mới mở cửa xe.
Tài xế hỏi địa chỉ.
Cô đọc tên căn hộ của mình gần tòa soạn.
Chiếc xe chậm rãi nhập vào dòng xe đêm.
Niệm An tựa đầu vào cửa kính, cuối cùng cũng cảm thấy cơn mệt từ cả ngày bắt đầu dâng lên.
Cô mới vào làm ở Étoile Hoa gần 3 tháng.
Tòa soạn nằm ở tầng cao của một tòa nhà thương mại gần Tam Hoàn, diện tích không lớn nhưng lúc nào cũng sáng đèn.
Người ngoài nhìn vào thường nghĩ tạp chí thời trang chỉ toàn quần áo đẹp và người nổi tiếng.
Nhưng phần lớn thời gian của cô thật ra chỉ là sửa file bài viết, chạy theo lịch brand và kiểm tra từng credit ảnh trước giờ lên bài.
Sáng nay cô vừa bị trưởng ban gọi vào phòng chỉ vì caption viết sai tên BST trong file recap show.
Buổi chiều lại phải chạy sang studio kiểm tra layout quảng cáo vì nhãn hàng đổi yêu cầu phút cuối.
Đến tối còn phải ngồi sửa bài phỏng vấn nghệ sĩ cho số tháng sau.
Deadline ở Étoile Hoa không chờ ai bao giờ.
Ngay cả bữa tối cô cũng chỉ kịp ăn một hộp salad mua dưới sảnh.
Điện thoại lại rung thêm một cái.
Lần này là tin nhắn của Chu Duệ Hi.
[Cuối tuần đi ăn không? Tớ vừa bị anh cả tịch thu xe rồi.]
Niệm An nhìn dòng chữ đó, cuối cùng cũng bật cười.
Chu Duệ Hi luôn có khả năng khiến tâm trạng người khác nhẹ đi rất nhanh.
Hai người quen nhau từ hồi cấp 3.
Nếu nói quãng thời gian học sinh của cô có chuyện gì đủ để gọi là nổi loạn, vậy thì gần như đều có Chu Duệ Hi ở cạnh.
Trốn học thêm.
Lén đi concert.
Giấu bảng điểm.
Có lần cả hai còn trèo tường ra ngoài ăn lẩu rồi bị bảo vệ trường phát hiện.
Nhưng dù gây chuyện đến mức nào, chỉ cần nghe thấy một câu “nhà họ Chu biết chưa” là Chu Duệ Hi sẽ lập tức im bặt.
Niệm An nhớ có lần mình hỏi đùa.
“Anh cậu đáng sợ vậy à?”
Chu Duệ Hi đang ăn snack cũng phải ngẩng đầu nhìn quanh trước rồi mới nhỏ giọng.
“Cậu không hiểu đâu.”
Sau đó còn bổ sung thêm một câu rất nghiêm túc.
“Dù sao gặp anh ấy thì ngoan một chút là được.”
Niệm An khi ấy chỉ thấy buồn cười.
Trong nhận thức của cô, nhà họ Chu và nhà họ Niệm vốn không quá gần.
Hai nhà đều thuộc cùng vòng xã giao ở Bắc Kinh, thỉnh thoảng gặp nhau trong tiệc hoặc sự kiện làm ăn, nhưng ngoài Chu Duệ Hi ra cô gần như không thân với ai khác bên đó.
Xe dừng trước khu căn hộ.
Niệm An thanh toán xong rồi bước xuống.
Đèn hành lang tầng dưới vẫn sáng.
Cô vừa đi vào thang máy vừa mở điện thoại xem mail công việc.
Trưởng ban đã gửi thêm lịch ngày mai.
9h họp nội dung.
11h fitting.
Chiều đi chụp hậu trường.
Niệm An nhìn kín màn hình lịch trình rồi thở ra rất khẽ.
Thang máy chậm rãi đi lên.
Đến khi cửa mở ra, cô mới cúi đầu bước vào hành lang yên tĩnh của tầng mình.
Ngày mai vẫn sẽ giống hôm nay.
Deadline.
Điện thoại.
Gia đình.
Những buổi gặp mặt mà cô không muốn đi.
Cuộc sống của cô dường như đang bị đẩy về phía trước bởi tất cả mọi người, trừ chính bản thân cô.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...