Chương 18
Bữa cơm tối ở nhà họ Niệm được hẹn vào chủ nhật.
Niệm An ngủ trưa dậy muộn nên lúc xuống nhà đã gần 5h chiều.
Chu Kình đang ngồi ở phòng khách xem tài liệu.
Ánh nắng cuối ngày rơi lên tay áo sơ mi xám nhạt của anh thành một màu dịu dàng hiếm thấy.
Nghe tiếng động, anh ngẩng đầu lên.
“Tỉnh rồi?”
“Ừm.”
Niệm An đi tới ngồi xuống sofa đối diện rồi ôm gối nhìn anh vài giây.
“Em không muốn về nhà.”
Chu Kình lật thêm một trang tài liệu.
“Vì công việc?”
“Chắc vậy.”
Thật ra cô đoán được đại khái tối nay sẽ nói gì.
Từ lúc vào Étoile Hoa đến giờ, bố mẹ cô chưa từng thật sự hài lòng.
Trong mắt họ công việc quá bận, quá thất thường, không ổn định, cũng không giúp được gì cho Niệm thị.
Mẹ cô từng nói rất thẳng:
“Con gái nhà này không cần kiểu công việc như vậy.”
Niệm An khi ấy chỉ im lặng.
Vì cô biết cái gọi là “kiểu công việc” trong lời họ thật ra có nghĩa là quay về công ty gia đình, lấy một vị trí ổn định, sau đó kết hôn với người phù hợp.
Sống đúng quỹ đạo họ đã nghĩ sẵn.
“Không muốn đi thì anh nói giúp em.”
Giọng Chu Kình kéo cô về hiện tại.
Niệm An hơi ngẩn người.
“Không cần đâu.” Cô bật cười. “Dù sao cũng là ba mẹ em.”
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi cũng không nói thêm nữa.
Bữa tối bắt đầu khá bình thường.
Ba Niệm An đang nói chuyện thị trường với Chu Kình.
Mẹ cô thì hỏi chuyện hôn lễ năm sau.
Ngay cả không khí cũng hòa nhã hơn Niệm An tưởng.
Cho tới lúc mẹ cô thuận miệng hỏi:
“Dạo này con vẫn tăng ca nhiều à?”
Niệm An cúi đầu gắp thức ăn.
“Có một chút.”
“Một chút của con là mấy giờ?”
“…”
“Tuần trước dì Trần còn nhìn thấy con ở studio gần 11h đêm.”
Niệm An im lặng.
Cô biết rồi sẽ tới đoạn này.
“Con gái ngày nào cũng thức khuya như vậy còn ra thể thống gì nữa.”
“Chỉ là công việc thôi mẹ.”
“Công việc?” Mẹ cô đặt đũa xuống. “Một công việc vừa cực vừa không cần thiết?”
Không khí trên bàn ăn hơi chững lại.
Niệm An vô thức siết nhẹ ngón tay.
“Con thích công việc này.”
“Thích thì được gì?” Người phụ nữ nhìn cô. “Con làm ở đó bao lâu nữa cũng không giúp được gì cho Niệm thị.”
“Con đâu nhất thiết phải vào Niệm thị.”
“Vậy con định cả đời cứ chạy theo mấy buổi chụp hình đó à?”
Giọng bà không quá nặng.
Nhưng kiểu bình tĩnh đó ngược lại còn khiến người khác khó phản kháng hơn.
“Niệm An.” Mẹ cô nhìn cô rất lâu. “Con không còn nhỏ nữa.”
Niệm An cúi đầu nhìn bát canh trước mặt.
Đột nhiên thấy rất mệt.
Cô đã nghe những lời này quá nhiều lần rồi.
Từ lúc tốt nghiệp.
Từ lúc vào Étoile Hoa.
Cho tới tận bây giờ.
Trong mắt bố mẹ cô, công việc hiện tại vẫn giống một trò rong chơi kéo dài quá lâu mà thôi.
“Mẹ.”
Giọng Chu Kình vang lên rất bình tĩnh từ phía đối diện.
Cả bàn ăn đều hơi khựng lại.
Anh đặt chén trà xuống.
“Con thấy công việc của Niệm An rất tốt.”
Mẹ cô nhìn anh.
“Tiểu Kình, mẹ biết con đang bênh vợ.”
Niệm An nghe tới hai chữ “vợ” thì tay cầm đũa hơi khựng lại rất nhẹ.
Không phải lần đầu tiên người khác gọi như vậy.
Nhưng mỗi lần nghe vẫn có cảm giác rất lạ.
Rất không quen.
Chu Kình thì bình tĩnh hơn nhiều.
“Không phải bênh.” Anh nói. “Con thật sự nghĩ vậy.”
Ba Niệm An ngồi bên cạnh lúc này mới lên tiếng:
“Nhưng công việc của con bé đúng là quá vất vả.”
“Vất vả không có nghĩa là lãng phí thời gian.”
Giọng Chu Kình vẫn rất ổn định.
Không cao.
Cũng không mang cảm giác đối đầu.
Nhưng cả bàn ăn đều yên tĩnh đi rất rõ.
“Niệm An có năng lực của riêng em ấy.” Anh tiếp tục. “Không cần nhất thiết phải vào Niệm thị mới gọi là có giá trị.”
Niệm An hơi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh đèn trên bàn ăn rất sáng.
Gương mặt Chu Kình dưới ánh đèn vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
Nhưng không hiểu sao cô lại đột nhiên thấy cổ họng mình hơi nghẹn lại.
Từ nhỏ tới lớn, rất ít người thật sự đứng về phía cô trong chuyện này.
Phần lớn đều chỉ nói ba mẹ em cũng vì muốn tốt cho em thôi, sau này em sẽ hiểu, người lớn nghĩ xa hơn.
Ngay cả Chu Duệ Hi cũng chỉ dám lén than phiền giúp cô vài câu.
Còn Chu Kình lại nói thẳng như vậy trước mặt cả nhà.
Mẹ cô im lặng vài giây rồi mới thở nhẹ.
“Mẹ chỉ sợ con bé sống quá mệt.”
“Em ấy biết mình muốn gì.” Chu Kình nhìn rất bình tĩnh. “Như vậy là đủ rồi.”
Niệm An cúi đầu uống nước để che cảm giác nóng lên rất nhẹ nơi khóe mắt.
Đúng lúc đó, điện thoại của ba cô sáng lên vì trợ lý gửi lịch khách mời cho hôn lễ năm sau.
Ông nhìn lướt qua rồi thuận miệng nói:
“À đúng rồi, bên truyền thông muốn xác nhận lại cách xưng hô của hai đứa trong bài công bố.”
Niệm An lập tức ngẩng đầu.
“Cách xưng hô?”
“Ừ.” Ba cô nhìn tài liệu. “Ví dụ như ‘Chu tiên sinh cùng phu nhân’ hay ‘vợ chồng Chu Kình’ gì đó.”
Niệm An chết lặng mất hai giây.
Ngay cả tai cũng bắt đầu nóng lên rất rõ.
Mà phía đối diện, Chu Kình cũng im lặng hiếm thấy.
“Mẹ ‘vợ chồng Chu Kình’ nghe cũng được đấy.”
“Mẹ.” Niệm An lập tức quay sang.
“Gì chứ?” Mẹ cô đặt nhẹ lên tay cô. “Sớm muộn gì truyền thông chẳng gọi vậy.”
Niệm An còn chưa kịp phản bác thì bà đã tiếp lời:
“Sau này xuất hiện trước công chúng nhiều rồi sẽ quen thôi.”
Không hiểu vì sao câu đó lại khiến cô càng mất tự nhiên hơn.
Cô vô thức quay sang nhìn Chu Kình.
Đúng lúc anh cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa bàn ăn vài giây rất ngắn.
Sau đó cả hai gần như đồng thời dời mắt đi nơi khác.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...