Chương 17
Buổi tiệc tối của nhà họ Thẩm được tổ chức ở khách sạn Tinh Hồ.
Niệm An tan làm muộn nên tới sau Chu Kình gần nửa tiếng.
Lúc cô bước vào đại sảnh, bên trong đã khá đông người.
Ánh đèn pha lê phản xuống sàn đá thành từng lớp sáng lạnh rất nhạt.
Niệm An đưa thiệp mời cho nhân viên rồi đi vào trong.
Chiếc váy hôm nay cô mặc màu đen rất đơn giản, phần lưng hở vừa đủ, tóc búi thấp sau gáy. Không quá nổi bật, nhưng càng đi vào trong càng có nhiều ánh mắt vô thức dừng lại trên người cô.
Có người chủ động tới chào hỏi.
Cũng có người tiện thể nhắc vài câu về hôn lễ năm sau của hai nhà.
Niệm An vừa cười vừa đáp lời, đến lúc thoát ra được mới thở nhẹ một hơi.
Cô đang định tìm Chu Duệ Hi thì phía sau bỗng vang lên giọng nam quen thuộc.
“Niệm tiểu thư.”
Niệm An quay đầu.
Là một đối tác từng hợp tác với Étoile Hoa trước đây.
Người đàn ông nhìn cô rồi cười:
“Lâu rồi không gặp.”
“Đúng là khá lâu rồi.”
Hai người đứng nói chuyện vài câu rất xã giao.
Đúng lúc đó, người phía đối diện đột nhiên nhìn về phía sau cô rồi bật cười.
“Chu tổng.”
Niệm An còn chưa kịp quay đầu đã cảm thấy một bàn tay rất nhẹ đặt sau eo mình.
Không quá sát.
Chỉ là một động tác cực kỳ tự nhiên để nhường đường cho người vừa đi ngang qua phía sau.
Nhưng khoảnh khắc lớp vải mỏng nơi eo chạm vào nhiệt độ từ lòng bàn tay người khác, Niệm An vẫn vô thức khựng lại nửa nhịp.
“Anh tới rồi à?”
Cô quay đầu nhìn Chu Kình.
Anh mặc vest đen rất đơn giản, hình như vừa mới từ khu tiếp khách phía trong đi ra.
“Ừ.”
Bàn tay phía sau eo cô rất nhanh đã thu lại.
Từ đầu đến cuối chỉ vài giây ngắn ngủi.
Nhưng đến lúc Chu Kình đứng cạnh mình nói chuyện với người đối diện, Niệm An vẫn còn cảm giác nơi vừa bị chạm qua hơi nóng lên rất khẽ.
“Chu tổng hôm nay bận thật.” Người đàn ông đối diện cười nói. “Vừa rồi tôi còn thấy mấy người bên đầu tư phía tây tìm anh.”
“Có chút việc.”
Giọng Chu Kình vẫn rất bình tĩnh.
Anh đứng cạnh cô, khoảng cách không gần quá, nhưng cảm giác tồn tại lại rất rõ.
Niệm An cúi đầu nhấp một ngụm champagne để tránh ánh mắt người đối diện.
Không hiểu sao cô bỗng thấy hơi mất tự nhiên.
Rõ ràng chỉ là một động tác rất bình thường.
Ngay cả trong tiệc xã giao cũng không hiếm gặp.
Nhưng vì người làm chuyện đó là Chu Kình nên lại có cảm giác rất khác.
“Em tìm Duệ Hi à?”
Giọng anh vang lên bên cạnh.
Niệm An hoàn hồn.
“Ừm.”
“Ở phía trong.”
Chu Kình vừa nói xong thì một người khác đã bước tới bắt chuyện với anh.
Niệm An đứng cạnh nghe thêm vài phút mới nhận ra chủ đề vẫn là dự án khu văn hóa kia.
Dạo gần đây cô nghe tên dự án này nhiều tới mức gần như thuộc luôn cả timeline.
“Bên trên vẫn chưa duyệt phương án cuối?”
“Chưa.”
“Nghe nói anh vẫn giữ khoảng sân trung tâm?”
“Ừ.”
Người đối diện bật cười bất lực.
“Chu tổng đúng là rất khó nhượng bộ.”
Chu Kình không phủ nhận.
Chỉ rất bình thản đáp:
“Vì bỏ nó đi thì công trình sẽ không còn ý nghĩa nữa.”
Niệm An hơi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh đèn từ phía trên rơi xuống gương mặt Chu Kình rất nhạt.
Giọng nói vẫn ổn định như thường ngày.
Nhưng cô nhận ra mỗi lần nhắc tới công trình kia, ánh mắt anh đều khác đi một chút.
Giống như người khác đang nói về một thứ rất quan trọng với mình.
“Niệm An!”
Chu Duệ Hi cuối cùng cũng xuất hiện từ phía trong.
Cô ấy vừa đi tới đã lập tức kéo tay Niệm An.
“Tớ tìm cậu nãy giờ.”
“Cậu lại chạy đâu nữa rồi?”
“Đi xem váy cưới của con gái nhà họ Thẩm.” Chu Duệ Hi hạ giọng rất nhỏ. “Không ổn chút nào.”
Niệm An bật cười.
“Cậu đúng là ác thật.”
“Thật mà.” Chu Duệ Hi cực kỳ nghiêm túc. “Phần vai xử lý quá nặng.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía khu ăn nhẹ.
Niệm An vô thức quay đầu lại một lần.
Chu Kình vẫn đứng ở chỗ cũ.
Xung quanh là vài người đang nói chuyện công việc với anh.
Dáng vẻ rất quen thuộc.
Lạnh nhạt.
Ổn định.
Giống như khoảng cách giữa anh và thế giới xung quanh luôn được giữ vừa đúng một bước.
Không hiểu sao Niệm An lại nhớ tới lúc bàn tay anh đặt sau eo mình ban nãy.
Rất ngắn thôi.
Nhưng lúc đứng cạnh quầy dessert thêm vài phút, cô mới nhận ra cảm giác nơi đó vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Cậu nóng à?”
Giọng Chu Duệ Hi kéo cô về hiện tại.
“Không có.”
“Tai cậu đỏ rồi kìa.”
Niệm An gần như lập tức quay mặt sang chỗ khác.
“Do trong này nóng thôi.”
Chu Duệ Hi nhìn cô vài giây rồi đột nhiên híp mắt.
“…Ồ.”
“Ồ cái gì?”
“Không có gì.”
Biểu cảm kia rõ ràng là có gì đó.
Niệm An còn chưa kịp hỏi tiếp thì phía đại sảnh đột nhiên hơi xôn xao.
Một nhóm truyền thông đang đi vào khu chụp ảnh.
Khách mời bắt đầu di chuyển về phía trước.
Chu Duệ Hi lập tức kéo tay cô.
“Đi nhanh.”
Nhưng vừa bước xuống bậc thềm cạnh khu chụp hình, gót giày Niệm An lại hơi lệch một chút vì mép váy quá dài.
Cô còn chưa kịp đứng vững đã cảm thấy cổ tay bị người khác giữ lại.
Rất nhanh.
Rất chắc.
Niệm An ngẩng đầu.
Chu Kình đứng ngay phía sau cô từ lúc nào.
“Cẩn thận.”
Giọng anh vẫn rất thấp.
Bàn tay giữ cổ tay cô chỉ vài giây rồi buông ra sau khi cô đứng vững hẳn.
Nhưng lần này Niệm An thật sự không thể giả vờ như không có gì nữa.
Bởi vì ngay cả nhịp tim mình cô cũng nghe rõ hơn bình thường một chút.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...