Chương 16
Cuối tháng sáu, nhà họ Chu tổ chức bữa cơm gia đình hiếm hoi đông đủ người.
Niệm An tan làm xong mới lái xe qua thẳng biệt viện phía bắc.
Trời Bắc Kinh vừa mưa xong, mặt đường dưới ánh đèn phản chiếu thành từng vệt nước dài lạnh nhạt.
Cô dừng xe dưới hầm rồi mới cúi đầu nhắn cho Chu Kình.
[Em tới rồi.]
Tin nhắn gần như được trả lời ngay.
[Anh xuống.]
Niệm An hơi ngẩn người.
Cô còn tưởng anh đã ở trên kia tiếp khách cùng trưởng bối rồi.
5 phút sau, cửa thang máy mở.
Chu Kình đi ra ngoài.
Vest xám đậm.
Trên tay còn cầm điện thoại và một tập tài liệu chưa kịp xem xong.
Nhìn là biết vừa bị kéo khỏi công việc giữa chừng.
“Hôm nay em tự lái à?”
“Ừm.” Niệm An khóa xe. “Ngày mai em phải chạy mấy studio.”
Chu Kình khẽ gật đầu rồi đi cùng cô về phía thang máy.
Hai người sóng vai đứng trong không gian kín rất yên tĩnh.
Niệm An ngẩng đầu nhìn con số trên màn hình nhảy chậm dần lên tầng trên.
“Dì cũng tới rồi à?”
“Ừ.”
“Duệ Hi thì sao?”
“Đang bị giữ lại thử lễ phục.”
Niệm An bật cười.
“Cậu ấy chắc sắp phát điên rồi.”
“Đã phát điên từ tuần trước.”
Cửa thang máy mở ra đúng lúc đó.
Tiếng trò chuyện từ phòng khách lập tức vọng ra ngoài.
Bữa tối hôm nay đông hơn bình thường khá nhiều.
Không chỉ có người nhà họ Chu mà còn vài trưởng bối thân thiết của nhà họ Niệm.
Chu phu nhân đang ngồi cạnh sofa nói chuyện với mẹ Niệm An.
Thấy hai người đi vào, bà lập tức cười nhẹ.
“Cuối cùng cũng tới rồi.”
Niệm An ngoan ngoãn chào hỏi từng người rồi mới ngồi xuống cạnh mẹ mình.
Trên bàn trà trước mặt đặt đầy catalog khách sạn và bản thiết kế sân khấu.
Cô vừa nhìn thấy đã hơi khựng lại.
“Đang xem gì vậy ạ?”
“Mấy phương án cho hôn lễ.” Mẹ cô thuận miệng đáp. “Bên tổ chức vừa gửi sang.”
Niệm An im lặng mất hai giây.
Thật ra từ sau khi đăng ký kết hôn đến giờ, cô gần như chưa có cảm giác “sắp cưới”.
Hai người đi làm.
Về nhà.
Sống chung rất tự nhiên.
Đến mức cô đôi lúc quên mất chuyện còn có một hôn lễ đang chờ phía trước.
Chu phu nhân lật thử một tập tài liệu khác rồi nói:
“Ban đầu dì còn nghĩ chuẩn bị trong vòng một năm rưỡi sẽ thong thả hơn.”
“Một năm rưỡi?” Niệm An hơi ngẩn người.
“Đương nhiên rồi.” Mẹ cô nhìn cô như chuyện rất bình thường. “Con tưởng đám cưới kiểu này chuẩn bị vài tháng là xong à?”
Chu Duệ Hi vừa lúc đi vào phòng khách đúng lúc đó, nghe thấy lập tức ngồi phịch xuống sofa than trời:
“Ngay cả váy phù dâu của con cũng đã phải đặt từ tháng trước rồi.”
Niệm An bật cười.
“Cậu chỉ muốn mua thêm váy thôi.”
“Đó là hai chuyện khác nhau.”
Cả phòng khách bật cười theo.
Chu phu nhân đưa thêm một tập tài liệu cho Niệm An.
“Bên Paris vừa gửi bản phác đợt đầu cho lễ phục rồi.”
Niệm An cúi đầu nhìn lướt qua.
Chỉ mới là bản phác rất sơ bộ, nhưng riêng phần đính kết đã kín gần hai trang ghi chú.
“Gấp quá nhỉ?”
“Không nhanh nữa là không kịp.” Mẹ cô nhấp trà. “Đám cưới của hai nhà vốn phải chuẩn bị rất lâu.”
Chu phu nhân cũng gật đầu.
“Huống hồ năm sau còn đúng dịp kỷ niệm bốn mươi năm thành lập tập đoàn họ Chu.”
Niệm An hơi khựng lại.
À đúng rồi.
Cô quên mất chuyện này.
“Cho nên bên ngoài bây giờ đã bắt đầu đặt lịch trước hết rồi.” Chu Duệ Hi chống cằm than thở. “Ngay cả florist nhà con thích cũng kín gần hết.”
Niệm An nghe tới đây mới thật sự có cảm giác:
Hôn lễ của họ hình như lớn hơn mình tưởng rất nhiều.
Không phải kiểu tiệc cưới đơn thuần.
Mà gần như là một sự kiện xã giao của cả hai gia tộc.
“Đừng căng thẳng.” Chu phu nhân cười rất nhẹ. “Bây giờ mới chỉ bắt đầu thôi.”
Niệm An còn chưa kịp đáp thì phía đối diện, một vị trưởng bối đã quay sang hỏi Chu Kình:
“Khu văn hóa bên phía tây của cháu sao rồi?”
Cả phòng khách lập tức chuyển sang chủ đề công việc.
Niệm An ngồi cạnh nghe thêm một lúc mới nhận ra:
Người trong giới thật sự rất chú ý dự án này của Tinh Hải.
Ngay cả mấy trưởng bối ít quan tâm kiến trúc cũng biết.
“Nghe nói bên đầu tư muốn đổi thiết kế?”
“Vâng.”
“Cháu đồng ý rồi?”
“Chưa.”
Câu trả lời vẫn rất Chu Kình.
Ngắn.
Bình tĩnh.
Không giải thích thừa.
Một người khác bật cười.
“Cháu từ nhỏ đã cứng đầu.”
Chu Kình không phản bác.
Chỉ cúi đầu xem hồ sơ tiếp.
Niệm An ngồi phía đối diện nhìn anh vài giây.
Không hiểu sao cô bỗng nhớ tới hôm trước ở phòng làm việc.
Lúc nói về dự án kia, ánh mắt Chu Kình rất khác bình thường.
Rất lạnh.
Nhưng cũng rất tập trung.
Giống kiểu người đã thật sự đặt rất nhiều tâm sức vào đó.
“Đúng rồi.” Chu Duệ Hi đột nhiên quay sang Niệm An. “Series của cậu làm tới đâu rồi?”
“Đang viết.”
“Tớ muốn đọc trước.”
“Không cho.”
“Keo kiệt.”
Chu Kình lúc này mới ngẩng đầu lên.
“Viết tới phần nào rồi?”
Niệm An chống cằm nghĩ một chút.
“Chắc là đoạn anh nghèo tới mức ngủ luôn ở studio.”
Chu Duệ Hi lập tức bật cười thành tiếng.
“Anh cả mà nghe chữ ‘nghèo’ chắc sốc lắm.”
Chu Kình nhìn cô rất bình tĩnh.
“Em viết vậy à?”
“Không.” Niệm An cũng bật cười. “Nhưng em đang cân nhắc.”
Khóe môi anh hình như hơi nhếch lên một chút.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ gần như sẽ bỏ qua.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...