Chương 15
Niệm An bắt đầu làm series về Tinh Hải vào giữa tháng sáu.
Toàn bộ tòa soạn gần như đều thấy cô nhận phải một đề tài cực khó.
Không phải vì kiến trúc khó viết.
Mà vì đối tượng phỏng vấn là Chu Kình.
“Chồng em thật sự chịu hợp tác à?”
Stylist vừa xem moodboard vừa hỏi.
Niệm An đang chỉnh ảnh trên iPad, nghe vậy chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
“Nghe đáng sợ thật.”
“Cái gì đáng sợ?”
“Phỏng vấn Chu tổng.” Người kia chống cằm. “Chị từng gặp anh ấy ở một buổi private dinner rồi. Kiểu người đó nhìn là biết không thích bị làm phiền.”
Niệm An ngẫm nghĩ vài giây.
“Thật ra anh ấy cũng không khó nói chuyện lắm.”
Stylist ngẩng đầu nhìn cô như nghe thấy chuyện lạ.
“Chị chỉ có thể nói câu này vì chị là vợ anh ấy thôi.”
Niệm An bật cười.
Nhưng đến lúc thật sự bắt đầu chuẩn bị nội dung, cô mới nhận ra dự án này khó hơn mình nghĩ.
Tinh Hải quá lớn.
Mà Chu Kình lại quá kín tiếng.
Phần lớn bài viết về anh trên mạng đều rất ngắn, gần như chỉ có giải thưởng, công trình, vài bài phỏng vấn tài chính cực kỳ vô vị.
Ngay cả ảnh đời thường cũng rất ít.
Niệm An ngồi trước laptop gần nửa tiếng rồi mới phát hiện:
Mình thật ra biết rất ít về người đang sống cùng nhà.
Buổi tối hôm đó, cô ôm laptop đi vào phòng làm việc của Chu Kình.
Cửa vẫn mở hé như thường lệ.
Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống đống bản vẽ trên bàn dài.
Chu Kình đang xem mail.
Nghe tiếng động mới ngẩng đầu lên.
“Có việc?”
“Em tới làm việc.”
Anh nhìn laptop trong tay cô rồi rất khẽ nhíu mày.
“Series kia?”
“Ừm.”
Niệm An kéo ghế ngồi xuống đối diện anh.
“Em phát hiện anh thật sự rất khó đào thông tin.”
“Anh không thích public.”
“Em biết.”
Cô mở folder ghi chú ra trước mặt.
“Nhưng ít nhất em phải hiểu Tinh Hải bắt đầu thế nào chứ.”
Chu Kình im lặng vài giây.
“Em muốn biết cái gì?”
“Ví dụ…” Niệm An cúi đầu lật tài liệu. “Tại sao lúc đó anh lại mở studio riêng?”
“Anh đã nói rồi.”
“Không muốn chỉ xây nhà cho người giàu?”
“Ừ.”
“Nhưng lý do đó nghe vẫn quá lý tưởng.”
Chu Kình nhìn cô một lúc rồi tựa lưng ra sau ghế.
“Em nghĩ anh đang nói dối?”
“Không.” Niệm An chống cằm. “Em nghĩ còn nguyên nhân khác.”
Căn phòng yên tĩnh vài giây.
Ngoài cửa kính, mưa đầu hạ đang rơi rất nhẹ xuống thành phố.
“Lúc anh còn học năm cuối.” Chu Kình cuối cùng cũng mở miệng. “Có một giáo sư từng nói với anh.”
Anh dừng một chút.
“Kiến trúc không phải để chứng minh người thiết kế giỏi thế nào.”
Niệm An ngẩng đầu nhìn anh.
“Mà là?”
“Để người sống bên trong thấy thoải mái.”
Giọng Chu Kình rất bình tĩnh.
Không cố tỏ ra sâu sắc.
Cũng không có kiểu “kể chuyện quá khứ” đầy cảm xúc.
Chỉ đơn giản giống đang nhắc lại một câu đã nhớ rất lâu.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh phát hiện phần lớn nhà đầu tư không nghĩ vậy.”
Niệm An bật cười.
“Nghe như anh sắp cãi nhau với cả ngành.”
“Anh vẫn đang cãi.”
Cô chống cằm nhìn anh vài giây rồi cũng bật cười theo.
Đây là điều rất kỳ lạ ở Chu Kình.
Anh hiếm khi nói về bản thân.
Nhưng chỉ cần nói vài câu rất ngắn, người khác lại dễ dàng cảm nhận được:
Người này thật sự cực kỳ cố chấp.
Không phải kiểu bề ngoài lạnh lùng.
Mà là loại cố chấp đã ăn sâu vào logic sống.
“Lúc đầu Tinh Hải nhận dự án kiểu gì?”
“Đấu thầu công khai.”
“Thắng nhiều không?”
“Không.”
Niệm An hơi ngẩn người.
“Ít vậy à?”
“Rất ít.”
“Vậy sao vẫn tiếp tục?”
“Không biết.”
Câu trả lời vẫn giống lần trước.
Chu Kình hình như thật sự không có thói quen mỹ hóa quá khứ của mình.
“Có năm cả studio gần như không nhận được dự án nào.” Anh nhìn màn hình laptop. “Lúc đó bọn anh còn phải tự đi dựng mô hình.”
“Anh cũng làm?”
“Ừ.”
Niệm An tưởng tượng thử cảnh Chu Kình thức đêm cắt foam board rồi tự nhiên thấy rất khó liên kết với người đàn ông hiện tại.
Có lẽ biểu cảm cô lộ ra ngoài quá rõ.
Chu Kình nhìn cô một cái.
“Khó tưởng tượng vậy à?”
“Có một chút.”
“Vì bây giờ anh mặc vest?”
Niệm An bật cười thành tiếng.
“Không.” Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Vì anh nhìn giống kiểu sẽ bắt người khác làm hơn.”
Khóe môi Chu Kình rất khẽ động một chút.
“Anh từng ngủ ở studio gần nửa năm.”
Niệm An hơi khựng lại.
“Thật à?”
“Ừ.”
“Vậy còn nhà?”
“Không có thời gian về.”
“…”
Cô im lặng vài giây.
Không hiểu sao đột nhiên nhớ tới một chuyện rất cũ.
Hồi đại học năm 2, cô từng gặp Chu Kình ở một buổi tiệc.
Khi ấy Tinh Hải vừa mới nổi lên chưa lâu.
Chu Kình đứng cạnh nhóm trưởng bối nói chuyện công việc, áo sơ mi còn chưa thay khỏi giờ làm.
Ngay cả mắt cũng mang vẻ mệt rất rõ.
Niệm An lúc đó đi ngang qua còn bị Chu Duệ Hi kéo lại nói nhỏ:
“Anh cả tớ mấy hôm nay chắc ngủ chưa tới 10 tiếng.”
Cô khi ấy chỉ nhìn thoáng qua rồi đi tiếp.
Bây giờ nghĩ lại…
Có lẽ khoảng thời gian đó chính là lúc Tinh Hải khó khăn nhất.
“Em đang nghĩ gì?”
Giọng Chu Kình kéo cô về hiện tại.
Niệm An hoàn hồn.
“Không có gì.”
Cô cúi đầu gõ thêm vài dòng note rồi hỏi tiếp:
“Anh có giữ ảnh studio cũ không?”
“Có thể còn.”
“Em muốn xem.”
Chu Kình nhìn cô vài giây.
“Để lên bài?”
“Ừm.”
Thật ra không chỉ vậy.
Niệm An bỗng nhiên rất muốn biết:
Chu Kình của những năm đó trông thế nào.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...