Chương 14
Dạo gần đây Niệm An bắt đầu có một thói quen rất kỳ lạ.
Mỗi lần tăng ca về muộn, việc đầu tiên cô làm sau khi mở cửa không còn là tìm nước uống nữa.
Mà là vô thức nhìn về phía hành lang.
Nếu dưới khe cửa phòng làm việc còn sáng đèn, nghĩa là Chu Kình vẫn chưa ngủ.
Hôm nay cũng vậy.
11h48.
Niệm An vừa thay giày đã nhìn thấy ánh sáng quen thuộc hắt ra từ cuối hành lang.
Cô đứng ở cửa vài giây rồi mới cúi đầu tháo khuyên tai.
Không hiểu từ lúc nào chuyện này lại trở thành một loại “quy ước” rất tự nhiên giữa hai người.
Chu Kình làm việc.
Cửa không đóng hẳn.
Còn cô sau khi về nhà thường sẽ đi ngang qua nhìn một cái.
Có hôm tiện thể nói vài câu.
Có hôm chỉ đặt cốc nước xuống rồi đi tiếp.
Nhưng gần như tối nào cũng vậy.
Niệm An đi vào bếp mở tủ lạnh.
Bên trong còn nửa hộp mì udon và ít rau.
Cô suy nghĩ vài giây rồi lấy hết ra ngoài.
Mười phút sau, cô bưng tô mì đi ngang qua phòng làm việc.
Cửa vẫn mở hé.
Chu Kình đang cúi đầu xem bản dựng 3D trên màn hình.
Ánh sáng xanh lạnh phản lên gương mặt khiến đường nét của anh càng sắc hơn bình thường.
Niệm An dùng mu bàn tay gõ nhẹ lên cửa.
“Ăn chút gì đi.”
Chu Kình ngẩng đầu lên.
Ánh mắt dừng trên tô mì trong tay cô một chút rồi mới rất khẽ “ừ” một tiếng.
Niệm An đặt đồ xuống bàn trà cạnh cửa sổ.
“Em không ăn à?”
“Em ăn ở studio rồi.”
Chu Kình nhìn cô một cái.
Niệm An lập tức sửa miệng.
“Ăn bánh sandwich.”
“Khác gì chưa ăn.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Niệm An chống tay lên sofa bật cười.
“Anh bây giờ càng lúc càng giống tổng biên tập của em.”
Chu Kình kéo ghế lùi ra sau một chút rồi đứng dậy đi tới.
Mấy ngày nay hình như anh thật sự rất mệt.
Ngay cả động tác tháo kính xuống cũng chậm hơn bình thường.
Niệm An ngồi xuống sofa mở laptop tiếp tục sửa ảnh.
Hai người ai làm việc nấy.
Thỉnh thoảng mới nói một hai câu rất vụn.
“Ngày mai em đi đâu?”
“Studio phía đông.”
“Về muộn?”
“Chắc vậy.”
“Ừ.”
Rồi lại yên tĩnh.
Nhưng không khiến người ta khó chịu.
Có lần Chu Duệ Hi từng hỏi cô sống cùng Chu Kình có áp lực không.
Niệm An lúc ấy còn rất nghiêm túc suy nghĩ gần nửa phút.
Thật ra trước khi kết hôn cô từng nghĩ sẽ rất áp lực.
Dù sao Chu Kình nhìn cũng là kiểu người rất nguyên tắc, rất khó gần, lúc làm việc còn đặc biệt lạnh.
Nhưng sống chung rồi cô mới phát hiện không phải vậy.
Ít nhất trong đời sống hàng ngày, Chu Kình gần như không can thiệp chuyện của người khác.
Anh không hỏi cô đi đâu.
Không quản cô về lúc mấy giờ.
Không thích nói nhiều.
Cũng rất ít khi thật sự nổi giận.
Đôi lúc còn vô thức nhớ giúp cô vài chuyện nhỏ.
Ví dụ nhắc cô ăn tối.
Hoặc để đèn hành lang lại mỗi khi cô tăng ca.
“Em đang nghĩ gì?”
Giọng Chu Kình kéo cô về hiện tại.
Niệm An hoàn hồn khỏi màn hình laptop.
“Không có gì.”
Cô vừa định cúi đầu tiếp tục sửa ảnh thì điện thoại bên cạnh rung lên.
Là tin nhắn từ tổng biên tập.
[Proposal series kiến trúc em xem chưa?]
Niệm An khẽ thở ra.
[Xem rồi.]
[Tôi muốn số đầu tiên làm về Tinh Hải.]
Niệm An khựng lại.
Cô vô thức ngẩng đầu nhìn Chu Kình.
Anh đang ngồi cạnh bàn trà ăn mì cô vừa nấu, ánh mắt vẫn dừng trên màn hình laptop của mình.
“Có chuyện gì?”
“Không…” Niệm An chần chừ một chút. “Tổng biên tập muốn làm chuyên đề về Tinh Hải.”
Chu Kình “ừ” một tiếng.
“Anh thấy sao?”
“Việc của em.”
“Nhưng phải phỏng vấn anh.”
Lần này Chu Kình mới ngẩng đầu lên nhìn cô.
“Anh không thích phỏng vấn.”
“Em biết.”
Tinh Hải nổi tiếng trong giới kiến trúc nhiều năm rồi, nhưng Chu Kình cực ít xuất hiện trước truyền thông.
Ngay cả ảnh chụp chính thức của anh cũng không nhiều.
“Vậy nên em đang nghĩ làm sao thuyết phục anh.”
Chu Kình nhìn cô vài giây rồi hỏi rất thẳng:
“Em muốn làm à?”
Niệm An im lặng một chút rồi gật đầu.
“Ừm.”
“Vì đề tài tốt?”
“Không chỉ vậy.”
Cô chống cằm nhìn màn hình laptop của anh.
“Em thấy công trình của anh rất đẹp.”
Câu nói bật ra quá tự nhiên.
Đến lúc nhận ra, chính cô cũng hơi khựng lại.
Chu Kình không nói gì ngay.
Ánh sáng trong phòng rất thấp.
Tô mì trên bàn vẫn còn nghi ngút khói trắng rất nhạt.
Một lúc sau anh mới rất khẽ hỏi:
“Em thích à?”
“Ừ.”
Niệm An cúi đầu chỉnh lại ảnh trên màn hình.
“Đặc biệt là cái khu văn hóa kia.”
“Nhưng em đâu hiểu kiến trúc.”
“Đẹp thì vẫn nhìn ra được chứ.”
Chu Kình nhìn cô thêm vài giây rồi mới thu mắt lại.
“Được.”
Niệm An ngẩng đầu.
“Anh đồng ý?”
“Ừ.”
Cô hơi bất ngờ.
“Em còn tưởng anh sẽ từ chối.”
“Anh đang từ chối người khác.” Chu Kình cầm lại đũa. “Không phải em.”
Niệm An nghẹn mất nửa nhịp.
Cô cúi đầu giả vờ tiếp tục xem mail.
Tai lại bắt đầu hơi nóng lên rất vô lý.
Đúng lúc đó, laptop cô hiện cảnh báo pin yếu.
“Em quên lấy sạc rồi.”
Niệm An đứng dậy đi về phía bàn làm việc của Chu Kình.
“Sạc dự phòng hình như lần trước em để ở đây.”
Ngăn kéo cạnh bàn hơi mở.
Cô tiện tay kéo ra thêm một chút.
Bên trong hình như có một tấm ảnh nhỏ.
Niệm An chỉ thoáng thấy nó hơi quen mắt, còn chưa kịp nhìn rõ thì phía sau đã vang lên tiếng bước chân.
“Ngăn thứ hai.”
Giọng Chu Kình vang lên rất gần.
Niệm An theo phản xạ quay đầu lại.
“À.”
Cô nhanh chóng cúi xuống tìm sạc rồi đóng ngăn kéo lại rất tự nhiên.
Hoàn toàn không để ý ánh mắt Chu Kình dừng trên đó lâu hơn bình thường một chút.
…
Đến lúc Niệm An ôm laptop quay về phòng mình rồi, Chu Kình mới đứng yên cạnh bàn vài giây.
Ánh sáng màn hình phản lên mặt bàn rất lạnh.
Anh khẽ mở ngăn kéo.
Tấm ảnh vẫn nằm ở vị trí rất dễ thấy.
Một lúc sau, Chu Kình đưa tay lấy nó ra, đặt xuống dưới cùng của ngăn tủ.
Thì ra lâu như vậy rồi mà nó vẫn còn ở đây.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...