Chương 13
Niệm An gặp lại tổng biên tập lúc 9h sáng thứ hai.
Người phụ nữ vừa bước vào phòng họp đã ném một xấp proposal xuống bàn.
“Bên Vạn Thịnh muốn hợp tác series kiến trúc với Étoile Hoa.”
Niệm An đang mở laptop cũng khựng lại.
“Kiến trúc?”
“Ừ.” Tổng biên tập kéo ghế ngồi xuống. “Luxury living với urban aesthetic, đại khái thế.”
Một biên tập khác lật proposal vài trang rồi bật cười.
“Đúng kiểu nội dung sẽ rất khó làm ra hồn.”
“Vì vậy mới cần người làm được.”
Người phụ nữ quay sang nhìn Niệm An.
“Em thử nhận xem.”
Niệm An hơi bất ngờ.
“Em?”
“Em hiểu visual tốt.” Tổng biên tập chống cằm nhìn cô. “Với cả…”
“Đừng nói nữa.” Niệm An lập tức đoán được.
Cả phòng họp bật cười.
“Được rồi.” Tổng biên tập giơ tay đầu hàng. “Không nhắc Chu tổng nữa.”
Nhưng Niệm An biết bà nói đúng.
Ít nhất trong tòa soạn hiện giờ, người hiểu lĩnh vực kiến trúc nhất đúng là cô.
Hoặc chính xác hơn…
Là người có cơ hội nhìn thấy công việc của Chu Kình nhiều nhất.
Buổi tối hôm đó, Niệm An tan làm sớm hơn bình thường.
Lúc về tới nhà mới hơn 8h.
Đèn phòng khách vẫn tối.
Chỉ có ánh sáng trong phòng làm việc hắt ra ngoài hành lang.
Niệm An thay giày xong thì đi thẳng về phía đó.
Cửa không đóng hẳn.
Qua khe cửa, cô nhìn thấy Chu Kình đang đứng cạnh bàn dài xem mô hình.
Áo sơ mi xám nhạt.
Tay áo xắn lên.
Xung quanh toàn là bản vẽ mở dở.
Ngay cả dưới sàn cũng đặt vài mô hình chưa hoàn thiện.
Niệm An đứng ngoài cửa vài giây rồi mới gõ nhẹ.
Chu Kình ngẩng đầu lên.
“Về rồi?”
“Ừm.”
Cô nhìn quanh phòng một vòng.
“Anh định biến nhà thành studio luôn à?”
“Chỉ mấy hôm nay thôi.”
Niệm An bước vào trong.
Trên bàn là mô hình của dự án khu văn hóa lần trước.
Khoảng không trung tâm dùng kính rất lớn, ánh sáng chiếu từ phía trên xuống thành một dải cực đẹp.
Dù cô không hiểu chuyên môn, vẫn cảm thấy có thứ gì đó rất đặc biệt.
“Đây là phần anh không muốn sửa?”
“Ừ.”
Chu Kình cúi đầu chỉnh lại một mảnh mô hình rất nhỏ.
“Bên đầu tư muốn thêm trung tâm thương mại ở đây.”
Ngón tay anh gõ nhẹ lên phần trung tâm.
Niệm An im lặng vài giây.
“Nhưng nếu thêm vào…” Cô chậm rãi nhìn toàn bộ mô hình. “Ánh sáng sẽ bị cắt.”
Lần này Chu Kình thật sự ngẩng đầu nhìn cô.
“Em nhìn ra à?”
“Em làm visual mà.”
Niệm An kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn.
“Với cả phần đẹp nhất của toàn bộ concept chính là khoảng trống này.”
Chu Kình không nói gì ngay.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng giấy bị gió từ cửa sổ thổi nhẹ.
“Đa số bên đầu tư không thích khoảng trống.” Anh nói. “Vì khoảng trống không sinh lời.”
“Nhưng người ta vẫn cần nó.”
“Ừ.”
Niệm An chống cằm nhìn mô hình thêm một lúc rồi hỏi:
“Anh lúc nào cũng cố chấp vậy à?”
“Cái nào đúng thì nên giữ.”
“Nghe rất khó làm việc cùng.”
“Đúng là vậy.”
Giọng anh bình thản đến mức Niệm An bật cười.
Cô bỗng nhớ tới lần đầu tiên nghe người khác nhắc về Chu Kình trong giới.
Không phải “rất giỏi”.
Cũng không phải “rất giàu”.
Mà là:
“Rất khó thương lượng.”
Khi ấy cô còn thấy hơi khoa trương.
Bây giờ nhìn đống bản vẽ bị sửa chi chít trước mặt, cô bắt đầu tin rồi.
Điện thoại Chu Kình rung lên đúng lúc đó.
Anh nhìn màn hình rồi bắt máy.
“Ừ.”
Giọng anh lập tức trở về trạng thái công việc.
Ngắn.
Ổn định.
Không dư thừa một chữ.
Niệm An ngồi cạnh bàn lật thử vài bản sketch bên cạnh.
Nét bút chì rất mạnh.
Một vài góc còn bị gạch bỏ nhiều lần đến mức gần như rách giấy.
Cô hơi ngẩn người.
Không hiểu sao trước đây cô luôn nghĩ kiểu người như Chu Kình chắc sẽ rất “hoàn hảo”.
Làm gì cũng chắc chắn.
Làm gì cũng đúng ngay từ đầu.
Nhưng càng nhìn công việc của anh, cô càng thấy không phải.
Chu Kình thật ra sửa rất nhiều.
Lật đi lật lại rất nhiều.
Chỉ là anh không để người khác nhìn thấy quá trình đó thôi.
“Không được thì đổi nhà thầu.”
Giọng anh vang lên phía đối diện.
Niệm An theo phản xạ ngẩng đầu.
Đây hình như là lần đầu tiên cô nghe thấy giọng Chu Kình lạnh hẳn đi trong công việc.
“Bản kết cấu sai từ đầu rồi.”
Đầu dây bên kia hình như còn muốn giải thích gì đó.
Chu Kình cắt ngang rất gọn.
“Ngày mai tôi qua công trường.”
Sau đó anh cúp máy.
Căn phòng yên tĩnh trở lại.
Niệm An nhìn anh vài giây rồi hỏi:
“Anh nổi nóng à?”
“Không.”
“Vậy mà còn chưa tính là nổi nóng?”
Chu Kình đặt điện thoại xuống.
“Anh chỉ không thích lập lại cùng một lỗi.”
Niệm An chống cằm nhìn anh.
“Nhân viên anh chắc áp lực lắm.”
“Ừ.”
“Anh thừa nhận luôn à?”
“Vì đúng.”
Cô bật cười lần nữa.
Thật ra ở vài khía cạnh nào đó, Chu Kình rất kỳ lạ.
Anh không phải kiểu người cố khiến bản thân dễ gần.
Cũng không thật sự quan tâm người khác có thấy mình khó sống hay không.
Ít nhất trong công việc là vậy.
“Anh chưa ăn tối đúng không?”
Chu Kình nhìn đồng hồ rồi rất ngắn gọn:
“Quên.”
Niệm An hoàn toàn không bất ngờ.
Cô đứng dậy đi về phía cửa.
“Em làm gì?”
“Xuống bếp.”
“Không cần.”
“Anh tiếp tục sửa bản vẽ đi.”
Niệm An mở cửa phòng rồi quay đầu lại nhìn anh.
“Ít nhất phải ăn đã.”
Chu Kình im lặng vài giây.
Ánh sáng trong phòng làm việc rơi xuống vai áo anh thành một màu rất lạnh.
Sau đó anh rất khẽ “ừ” một tiếng.
Niệm An đi xuống bếp.
Trong lúc mở tủ lạnh tìm nguyên liệu, cô bỗng nhớ tới một chuyện rất cũ.
Khoảng 4 năm trước, cô từng nghe Chu Duệ Hi cãi nhau với ba mình trong tiệc tối.
Chủ đề hình như cũng là công ty của Chu Kình.
Khi ấy Chu Duệ Hi vừa uống nước vừa than:
“Anh cả đúng là tự làm khổ mình.”
Niệm An lúc đó còn thuận miệng hỏi:
“Vì sao?”
Chu Duệ Hi bĩu môi.
“Nhà tớ rõ ràng làm bất động sản kiếm tiền dễ hơn nhiều. Anh ấy cứ nhất định phải tự mở studio riêng.”
“Vậy không tốt à?”
“Nhưng anh ấy còn không chịu nhận mấy dự án dựa vào quan hệ gia đình.” Chu Duệ Hi chống cằm. “Có lần suýt nữa bị ba tớ cắt vốn luôn.”
Niệm An khi ấy nghe xong cũng quên rất nhanh.
Mãi đến bây giờ cô mới thật sự nối được những mảnh chuyện cũ đó lại với nhau.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...