Chương 12
Niệm An gặp lại Chu Kình đúng nghĩa vào lúc hơn 1h sáng.
Cô vừa sửa xong vòng cuối cho bài phỏng vấn số tháng sau thì nghe tiếng mở cửa ngoài phòng khách.
Đèn trong nhà vẫn tối như thường lệ.
Chỉ có ánh sáng rất nhạt từ khu bàn ăn hắt qua hành lang.
Niệm An ôm laptop đi ra ngoài đúng lúc Chu Kình tháo đồng hồ đặt xuống bàn.
Áo sơ mi của anh hơi nhăn.
Cà vạt đã tháo từ lúc nào.
Ngay cả vẻ lạnh nhạt thường ngày cũng bị cơn mệt kéo xuống đôi chút.
“Anh mới về à?”
“Ừ.”
Chu Kình nhìn laptop trong tay cô.
“Em còn chưa ngủ?”
“Em cũng vừa xong.”
Anh rất khẽ gật đầu rồi đi về phía bếp rót nước.
Động tác chậm hơn bình thường một chút.
Niệm An đứng cạnh bàn nhìn anh vài giây rồi hỏi:
“Dự án kia vẫn chưa ổn à?”
“Chưa.”
“Là cái khu văn hóa phía tây?”
“Ừ.”
Chu Kình uống một ngụm nước rồi đặt cốc xuống.
“Bên đầu tư muốn đổi toàn bộ phần không gian mở.”
Niệm An hơi nhíu mày.
“Nhưng em nhớ concept ban đầu của anh là lấy ánh sáng tự nhiên làm trọng tâm mà?”
Lần này đến Chu Kình ngẩng đầu nhìn cô.
“Em nhớ à?”
“Em từng nhìn thấy bản dựng.”
Thật ra cô chỉ vô tình nhìn qua vài lần lúc đi ngang phòng làm việc của anh.
Nhưng hình ảnh vẫn còn khá rõ.
Toàn bộ concept gần như xây quanh cảm giác “dòng chảy ánh sáng”, dùng kính và khoảng hở để kéo ánh sáng đi xuyên suốt không gian thay vì chia cắt từng khu riêng biệt.
Rất đẹp.
Ít nhất với người không chuyên như cô cũng thấy đẹp.
Chu Kình kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn ăn.
“Bây giờ họ muốn tăng diện tích thương mại.”
Niệm An gần như hiểu ngay.
“Nên phải hy sinh phần công cộng?”
“Ừ.”
Cô im lặng vài giây.
“Anh không muốn sửa?”
“Không phải không muốn.” Chu Kình tựa lưng vào ghế. “Là sửa rồi sẽ thành một dự án khác.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
Nhưng Niệm An vẫn nghe ra một chút gì đó rất lạnh phía dưới.
Không phải tức giận.
Mà là cảm giác người khác chạm vào thứ anh thật sự để tâm.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy rõ mặt đó của Chu Kình.
Không phải người đàn ông ổn định luôn đúng giờ ăn cơm.
Không phải Chu tổng lịch sự trong tiệc xã giao.
Mà là người thật sự đang bị công việc kéo căng từng chút một.
“Anh đã làm dự án này bao lâu rồi?”
“Hơn 2 năm.”
Niệm An hơi ngẩn người.
“Lâu vậy?”
“Ban đầu chỉ là proposal nhỏ.”
Chu Kình cúi đầu mở laptop lần nữa.
Màn hình hiện ra đầy bản vẽ và ghi chú chỉnh sửa.
“Sau đó kéo dài mãi.”
Niệm An nhìn giao diện làm việc của anh.
Rất sạch.
Folder được chia cực kỳ rõ ràng.
Ngay cả tên file cũng gần như không có chữ thừa.
Phong cách làm việc này đúng là rất Chu Kình.
“Anh lúc nào cũng tự làm hết à?”
“Không.”
“Nhưng em thấy anh sửa rất nhiều.”
Chu Kình rất khẽ “ừ” một tiếng.
“Có vài thứ người khác sửa không đúng.”
Niệm An bật cười.
“Nghe giống kiểu tổng biên tập của bọn em.”
“Em cũng vậy.”
“Em đâu có.”
“Em sửa layout người khác còn nhiều hơn.”
Niệm An nghẹn lại.
Không phản bác được.
Thật ra ở Étoile Hoa, cô nổi tiếng khó tính hơn vẻ ngoài rất nhiều.
Đặc biệt lúc làm hình.
Có lần stylist và photographer cãi nhau gần 40 phút chỉ vì một tấm ảnh campaign.
Cuối cùng Niệm An ngồi xuống chỉnh ánh sáng và crop lại toàn bộ bố cục trong chưa tới 10 phút.
Ngay cả tổng biên tập cũng từng nói:
“Em nhìn visual nhanh quá.”
Niệm An lúc đó chỉ thấy bình thường.
Cô từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường toàn hình ảnh đẹp, váy đẹp, triển lãm, jewelry show và những buổi private viewing kéo dài hàng giờ.
Có vài thứ nhìn nhiều rồi sẽ thành bản năng.
“Em đang nghĩ gì?”
Giọng Chu Kình kéo cô về hiện tại.
“Không có gì.”
Niệm An kéo ghế ngồi đối diện anh.
“Anh mở công ty từ bao giờ?”
“26 tuổi.”
“Lúc đó nhà họ Chu đã đầu tư cho anh rồi à?”
“Không.”
Chu Kình trả lời rất ngắn.
Niệm An hơi bất ngờ.
“Thật sự không?”
“Ừ.”
“Vậy lúc đầu anh lấy đâu ra tiền?”
“Tiền tiết kiệm.”
“…”
Niệm An im lặng vài giây rồi bật cười.
“Nghe như câu trả lời trong phỏng vấn doanh nhân.”
Chu Kình nhìn cô.
“Anh nói thật.”
“Em biết.” Cô chống cằm nhìn anh. “Chỉ là hơi khó tưởng tượng.”
Khó tưởng tượng Chu Kình từng phải thật sự khởi nghiệp.
Trong nhận thức của phần lớn người ngoài, anh gần như luôn là “Chu tổng của Tinh Hải”.
Quá ổn định.
Quá chắc chắn.
Giống kiểu người ngay từ đầu đã biết mình sẽ thành công.
“Ban đầu văn phòng chỉ có 7 người.” Chu Kình nhìn màn hình laptop, giọng rất bình thản. “Studio thuê lại ở phía tây.”
Niệm An im lặng nghe.
“2 năm đầu gần như không nhận được dự án lớn.”
“Vậy sao vẫn tiếp tục?”
“Không biết.”
“Anh cũng có lúc không chắc à?”
Chu Kình ngẩng đầu nhìn cô vài giây rồi đáp:
“Có.”
Niệm An hơi ngẩn người.
Đây hình như là lần đầu tiên cô nghe Chu Kình trực tiếp thừa nhận chuyện gì đó kiểu này.
“Lúc đó bọn anh muốn làm các dự án cộng đồng.” Anh nói tiếp. “Nhưng thứ đó không kiếm được tiền.”
“Vậy sao còn làm?”
“Vì anh không muốn cả đời chỉ xây nhà cho người giàu.”
Căn phòng yên tĩnh mất vài giây.
Niệm An nhìn anh.
Ánh sáng trên bàn ăn rất thấp.
Bóng đổ xuống sống mũi Chu Kình khiến đường nét gương mặt anh càng lạnh hơn bình thường.
Nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc đó cô lại cảm thấy mình bắt đầu hiểu người đàn ông này thêm một chút.
Rất nhỏ thôi.
Nhưng là kiểu hiểu không thể có được trong tiệc tối hay những cuộc trò chuyện xã giao.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó gần chết vài lần.”
Giọng Chu Kình vẫn rất bình tĩnh.
Niệm An bật cười thành tiếng.
“Anh nói chuyện này mà giống đang kể thời tiết vậy.”
“Vì qua rồi.”
Anh cúi đầu mở tiếp bản vẽ.
“Có năm cuối cùng chỉ còn đủ tiền trả lương nhân viên.”
“Rồi anh làm sao?”
“Bán xe.”
Niệm An ngẩn người thật sự.
Chu Kình nhìn phản ứng của cô rồi rất khẽ nhíu mày.
“Ngạc nhiên vậy à?”
“…Có một chút.”
“Vì em thấy anh chưa từng giống kiểu sẽ bí tiền.”
“Anh cũng không thích.”
Niệm An nhìn anh vài giây rồi đột nhiên nhớ tới một hình ảnh rất cũ.
Khoảng 3 năm trước, cô từng gặp Chu Kình ở bãi đỗ xe khách sạn Tinh Hồ sau tiệc tối.
Hôm đó anh mặc sơ mi trắng rất đơn giản, đứng cạnh một chiếc xe hoàn toàn không hợp với khí chất “Chu tổng” hiện tại chút nào.
Chu Duệ Hi lúc đó còn than phiền với cô:
“Anh cả tớ giữ cái xe cũ đó mãi không chịu đổi.”
Niệm An khi ấy không để tâm lắm.
Bây giờ nghĩ lại…
Có lẽ đó đã là chiếc xe sau khi “bán xe” rồi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...