Chương 11
Niệm An tỉnh dậy lúc gần 8h sáng.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa rơi xuống cuối giường thành một vệt rất nhạt.
Cô nằm yên vài giây mới nhớ ra hôm nay là thứ bảy.
Không cần đi tòa soạn.
Cũng không có fitting.
Điện thoại bên cạnh còn đang rung liên tục.
Niệm An với tay mở màn hình.
Chu Duệ Hi gửi hơn 20 tin nhắn từ sáng sớm.
[TỚ THẤY BÀI PHỎNG VẤN MỚI CỦA CẬU RỒI.]
[Ảnh đẹp thật đấy.]
[Nhưng stylist của các cậu phối cái vòng cổ đó hơi quá.]
[Với cả…]
[Anh cả tớ đâu???]
Niệm An bật cười khẽ rồi chống người ngồi dậy.
Cửa phòng ngủ vừa mở ra đã nghe thấy tiếng máy pha cà phê ngoài phòng khách.
Cô đi chân trần ra ngoài.
Chu Kình đang đứng cạnh bếp.
Áo thun tối màu.
Tay áo xắn lên rất tùy ý.
Laptop mở trên bàn ăn.
Ngay cả sáng thứ bảy anh cũng đang họp online.
Niệm An nhìn cảnh đó vài giây rồi mới lên tiếng.
“Anh thật sự không biết nghỉ à?”
Chu Kình ngẩng đầu nhìn cô.
“Dậy rồi?”
“Ừm.”
Anh nhìn chân cô trước.
“Đi dép.”
Niệm An cúi đầu nhìn sàn nhà rồi mới chậm chạp quay vào lấy dép.
Đến lúc quay lại, cuộc họp bên laptop hình như vừa kết thúc.
Chu Kình đóng màn hình lại.
“Cà phê?”
“Có.”
Anh đưa cốc cho cô rất tự nhiên.
Niệm An cầm lấy rồi tựa vào bàn bếp uống một ngụm nhỏ.
Vị đắng quen thuộc khiến đầu óc tỉnh hơn không ít.
“Lát nữa em có việc không?”
“Chiều phải qua studio xem đồ.” Cô nhớ lại lịch hẹn. “Buổi tối hình như còn tiệc của nhà họ Trình.”
Chu Kình “ừ” một tiếng.
“Anh cũng đi.”
Niệm An hơi ngẩn người.
“Em tưởng anh không thích kiểu tiệc đó.”
“Không thích.”
“Vậy sao vẫn đi?”
“Có lúc phải đi.”
Câu trả lời rất Chu Kình.
Niệm An bật cười rồi cúi đầu mở điện thoại tiếp.
Đúng lúc đó Chu Duệ Hi lại nhắn thêm một câu mới.
[Hôm nay cậu mặc đẹp chút nhé.]
[Sao?]
[Tối nay có nhiều người lắm.]
Niệm An còn chưa kịp hỏi tiếp thì bên kia đã gửi thêm sticker cực kỳ đáng nghi.
Cô nhìn một lúc rồi tắt màn hình luôn.
Buổi tiệc của nhà họ Trình được tổ chức ở biệt thự phía nam thành phố.
Niệm An tới nơi lúc gần 8h tối.
Chiếc váy cô mặc tối nay màu champagne rất nhạt, phần cổ lệch ôm xuống vai trái mềm đến mức dưới ánh đèn gần như tan thành một lớp ánh sáng mỏng.
Tóc được búi thấp đơn giản.
Bộ sapphire mới lấy hôm trước nằm đúng vị trí xương quai xanh.
Không quá phô trương.
Nhưng lúc cô bước vào sảnh, vẫn có vài người vô thức quay đầu nhìn sang.
Cô vừa đi vào đã bị Chu Duệ Hi kéo lại.
“Cuối cùng cậu cũng tới.”
“Hôm nay cậu mặc còn khoa trương hơn cả chủ tiệc.”
“Cảm ơn.” Chu Duệ Hi nhận lời khen cực kỳ tự nhiên. “Anh cả đâu?”
“Anh ấy còn chưa tới.”
Chu Duệ Hi lập tức bĩu môi.
“Đúng là phong cách của anh ấy.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía quầy rượu.
Xung quanh đều là người quen trong giới.
Có vài người chủ động tới chào Niệm An.
Cũng có vài ánh mắt tò mò dừng trên chiếc nhẫn cưới của cô lâu hơn bình thường một chút.
“Niệm tiểu thư.”
Một giọng nam vang lên phía sau.
Niệm An quay đầu.
Là Tần Dục.
Anh ta vẫn giống lần trước.
Vest chỉnh tề.
Nụ cười rất vừa vặn.
“Lâu rồi không gặp.”
Niệm An giữ phép lịch sự tối thiểu.
“Chào anh.”
“Nghe nói cô kết hôn rồi.” Tần Dục cười nhạt. “Tôi còn tưởng tin đồn.”
Chu Duệ Hi đứng cạnh lập tức nhíu mày rất nhẹ.
Niệm An thì bình tĩnh hơn nhiều.
“Là thật.”
“Tôi thua hơi bất ngờ đấy.”
Giọng anh ta vẫn rất nhẹ nhàng, nghe qua gần như giống nói đùa.
Nhưng Niệm An không thích cách dùng từ đó.
Cô còn chưa kịp mở miệng thì phía sau bỗng vang lên tiếng người chào hỏi.
“Chu tổng tới rồi.”
Không hiểu vì sao, xung quanh bỗng yên tĩnh đi.
Niệm An theo phản xạ quay đầu.
Chu Kình vừa bước vào sảnh.
Vest đen.
Vai áo còn dính chút hơi lạnh từ bên ngoài.
Anh hình như vừa từ chỗ khác tới thẳng đây, nét mệt trên gương mặt còn chưa tan hẳn.
Nhưng cảm giác tồn tại vẫn mạnh đến mức rất khó bỏ qua.
Niệm An nhìn anh vài giây.
Không hiểu sao cô bỗng nhớ tới một chuyện rất cũ.
Khoảng hơn 1 năm trước, nhà họ Tống từng tổ chức tiệc xuân ở khách sạn Tinh Hồ.
Hôm đó cô mặc váy đỏ.
Rất sáng.
Chu Duệ Hi còn cười cô định làm nốt ruồi son của ai.
Niệm An khi ấy bị kéo đi nói chuyện với rất nhiều người cùng tuổi, cả buổi gần như không ngồi xuống được phút nào.
Mọi thứ thật ra đã rất mờ rồi.
Cô chỉ nhớ lúc đi ngang hành lang tầng dưới, hình như có nhìn thấy Chu Kình đứng cạnh cửa kính nói chuyện với người khác.
Ánh đèn rất tối.
Mà anh cũng chỉ nhìn cô thoáng qua một cái.
Sau đó cô bị người khác gọi đi mất.
Niệm An lúc ấy hoàn toàn không nghĩ nhiều.
Trong nhận thức của cô, Chu Kình vốn thuộc về một thế giới khác hẳn đám người trẻ tuổi ồn ào quanh mình.
Mà lúc này, người đàn ông ấy đang đi thẳng về phía cô.
“Anh Chu.” Chu Duệ Hi lên tiếng trước. “Cuối cùng anh cũng tới.”
Chu Kình rất khẽ gật đầu.
Ánh mắt anh lướt qua Tần Dục một cái rồi dừng lại trên người Niệm An.
“Lạnh không?”
Niệm An ngẩn người mất nửa giây.
“…Không lạnh.”
Chu Kình đưa tay chỉnh nhẹ phần khăn choàng sắp trượt khỏi vai cô.
Động tác rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức chính Niệm An cũng hơi khựng lại.
Mà phía đối diện, nụ cười của Tần Dục cuối cùng cũng nhạt đi đôi chút.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...