Sơ Kiến Dưới Nắng Mai
Ánh nắng chói gắt của buổi trưa hè dội xuống con đường đất dẫn vào kinh thành, biến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bụi vàng cuộn lên dưới vó ngựa, bám một lớp mỏng lên bộ quan phục Hình bộ màu xanh sẫm của Thẩm Tư Niên. Hắn ngồi thẳng trên lưng con hắc mã, vững chãi và lặng lẽ, bóng lưng cao lớn tựa một ngọn núi nhỏ di động giữa đoàn tùy tùng. Hắn ngồi thẳng trên lưng con hắc mã, vững chãi và lặng lẽ, bóng lưng cao lớn tựa một ngọn núi nhỏ di động giữa đoàn tùy tùng. Hai mươi tuổi, con trai trưởng của Thẩm Thượng thư và Trưởng công chúa, tiến sĩ trẻ nhất kỳ thi đình năm ngoái, giờ giữ chức Hình bộ Thị lang, chức vụ mà người ta phải mất cả đời mới với tới, hắn đã ngồi đó như thể đây là chỗ hắn thuộc về từ trước khi sinh ra. Dòng người dạt sang hai bên như nước rẽ, không ai dám cản đường đoàn công vụ với lá cờ thêu hình mãnh thú của Hình bộ.
Ngón tay thon dài, đeo nhẫn ngọc của hắn gõ nhẹ lên chuôi kiếm theo một nhịp đều đặn, một thói quen vô thức mỗi khi sự kiên nhẫn bị thử thách. Đoàn xe ngựa phía trước đột ngột dừng lại, phá vỡ trật tự vốn có. Một tên thuộc hạ vội phi ngựa lên bẩm báo: "Đại nhân, xe của Lâm phủ bị kẹt bánh xe vào rãnh đất."
Thẩm Tư Niên không đáp, chỉ khẽ nhíu mày. Gương mặt góc cạnh như tạc tượng của hắn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng đôi môi mỏng đã mím lại thành một đường thẳng tắp. Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn sắc như dao của đôi mắt phượng hẹp dài quét qua đám đông đang xúm lại, lạnh lẽo và vô cảm, đủ để dập tắt mọi tiếng xì xào. Áp lực vô hình tỏa ra từ hắn khiến không khí như đặc quánh lại.
Đúng lúc ấy, tấm rèm trên chiếc xe ngựa sang trọng nhất được vén lên.
Bên trong xe, Lâm Vân Tịch khẽ thở dài, đặt chiếc thìa bạc nhỏ xuống hộp gỗ đàn hương. Không gian chật hẹp và sự xóc nảy của chuyến đi dài khiến nàng cảm thấy hơi khó chịu. Nàng quen với sự yên tĩnh ở Giang Nam, không phải cái ồn ã và bụi bặm của chốn kinh kỳ này. A Trúc, tì nữ của nàng, lo lắng nhìn ra ngoài qua khe hở của rèm cửa, giọng nói mang theo sự hoảng hốt của người lần đầu thấy quan uy: "Tiểu thư, là người của Hình bộ. Chúng ta... chúng ta cản đường họ rồi."
Lâm Vân Tịch im lặng. Nàng chỉ vừa mới đến đây, mang theo tro hương của mẫu thân và một tương lai mờ mịt. Nàng không muốn gây chuyện, càng không muốn đắc tội với bất kỳ ai. "Xuống xe xem sao," nàng nhẹ giọng ra lệnh, cố giữ cho giọng nói bình tĩnh.
Nàng vén rèm, một tay vịn vào thành xe, từ tốn bước xuống.
Lâm Vân Tịch đặt chân lên mặt đường bụi bặm. Mười tám tuổi, lần đầu tiên đặt chân lên kinh thành, không có ai đón. Chỉ có A Trúc và hai chiếc rương hành lý, tất cả những gì còn lại sau khi mẫu thân mất đi hồi đầu năm. Phụ thân nàng, Lâm đại nhân, quan tam phẩm đang tại chức ở kinh thành, đã li khai với mẫu thân nàng từ khi nàng còn nhỏ. Mười mấy năm ở Giang Nam với mẫu thân, nay mẫu thân không còn, nàng không còn lý do gì để ở lại, cũng không có lựa chọn nào khác ngoài lên kinh thành về với phụ thân, về với một gia đình mà nàng gần như xa lạ.
Khoảnh khắc ấy, Thẩm Tư Niên cảm thấy nhịp gõ trên chuôi kiếm của mình khựng lại.
Một vệt nắng rực rỡ chiếu xiên qua, đậu trên bóng dáng mảnh mai vừa xuất hiện. Nàng mặc một bộ váy màu xanh nhạt, đơn giản nhưng trang nhã. Mái tóc đen nhánh được búi lỏng, cài một cây trâm bạc mộc mạc. Dáng người nàng thẳng, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh.
Ánh nắng làm bừng sáng gương mặt thanh tú với làn da trắng sứ. Khi nàng ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu trà trong veo của nàng lướt qua khung cảnh, không hoảng loạn, chỉ có một chút ưu tư xa cách. Vẻ đẹp ấy không phải kiểu lộng lẫy gây choáng ngợp, mà là sự dịu dàng tĩnh lặng như một bức tranh thủy mặc, khiến người ta bất giác phải nín thở.
Thẩm Tư Niên thấy cổ họng mình khô khốc. Hắn đã gặp vô số tiểu thư khuê các ở kinh thành, những người luôn khoác lên mình gấm vóc lụa là và những nụ cười được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng người con gái trước mắt hắn lại khác. Nàng giống như một đóa hoa sen mọc giữa bùn lầy, sạch sẽ và xa cách, mang một vẻ kiên định thầm lặng không hề tương xứng với dáng vẻ mềm mại bên ngoài.
Một thoáng thất thần. Hắn, Thẩm Tư Niên, người chưa bao giờ để bất cứ điều gì ngoài công vụ chiếm giữ tâm trí quá một khắc, lại đang nhìn chằm chằm vào một nữ tử xa lạ giữa đường. Lễ giáo và kỷ luật sắt đá được rèn giũa từ nhỏ lập tức kéo lý trí hắn về. Đây là hành vi không đúng mực.
Ánh mắt hắn trở lại vẻ lạnh lùng cố hữu. "Còn không mau xử lý?" Giọng hắn trầm xuống, không to nhưng đủ để tên thuộc hạ giật mình cúi đầu nhận lệnh.
Lâm Vân Tịch cảm nhận được ánh nhìn kia. Một ánh nhìn quyền lực, sắc bén, và mang theo sự phán xét. Nàng lập tức cúi đầu, tránh đi ánh mắt ấy, cảm nhận một áp lực nặng nề đè lên vai. Người đàn ông ngồi trên con hắc mã kia, dù chỉ cách một khoảng, vẫn toát ra một khí thế bức người. Nàng chỉ là một tiểu thư vừa từ quê lên, không có chỗ dựa, tốt nhất là nên im lặng và biến mất khỏi tầm mắt của những nhân vật như vậy càng nhanh càng tốt.
Nàng lùi lại vài bước, đứng nép vào bên cạnh xe ngựa, dáng vẻ khiêm nhường và thuận tòng. A Trúc vội chạy tới che ô cho nàng, thì thầm lo lắng.
Thẩm Tư Niên đã quay đi, không nhìn về phía nàng thêm một lần nào nữa. Hắn ra hiệu cho đoàn người tiếp tục di chuyển, vòng qua chiếc xe ngựa đang gặp sự cố. Khi con hắc mã của hắn đi lướt qua, một cơn gió nhẹ thoảng tới, mang theo một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ. Đó không phải mùi son phấn nồng đậm của các quý nữ kinh thành, mà là mùi gỗ trầm hương quyện với một chút thanh mát của bạch đàn. Mùi hương ấy tinh tế, thoang thoảng rồi tan ngay, giống như chủ nhân của nó.
Đoàn xe của Hình bộ đi khuất, để lại con đường bụi bặm và sự im lặng đột ngột. Áp lực vô hình tan biến, Lâm Vân Tịch mới khẽ thở phào. Nàng ngẩng lên, nhìn về hướng đoàn người vừa đi, trong lòng có chút bất an không tên. Kinh thành, quả nhiên không phải là nơi dễ sống.
Nàng quay trở lại xe, tiếp tục công việc điều hương đang dang dở. Bàn tay thon dài của nàng cầm lấy chiếc thìa bạc, nhưng động tác đã không còn vững như trước. Hình ảnh vị quan trẻ tuổi với ánh mắt lạnh như băng và khí thế áp đảo kia cứ lởn vởn trong đầu. Đó là loại người mà nàng phải cố hết sức để tránh xa.
Trong khi đó, Thẩm Tư Niên, dù đã đi được một đoạn đường dài, vẫn cảm thấy nhịp tim mình chưa hoàn toàn bình ổn. Hắn cau mày, cố gạt hình ảnh bất ngờ kia ra khỏi đầu. Chỉ là một tiểu thư khuê các có chút nhan sắc, không có gì đặc biệt. Vụ án tham nhũng đê điều còn đang chờ hắn xử lý, không có thời gian cho những chuyện vẩn vơ.
Hắn siết chặt dây cương, thúc ngựa đi nhanh hơn. Nhưng mùi hương thanh khiết kia dường như vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, một sự phiền nhiễu không mời mà đến, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...